Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kế Hoạch Săn Thỏ
Đêm đó, sau khi về nhà, Điền Điềm nằm trên chiếc giường của mình mà không tài nào ngủ được. Hơi ấm từ bàn tay Vi Dự, cái đỏ mặt ngây ngô của anh, cứ lởn vởn trong đầu cô.
Cô lật người, kẹp chặt lấy chiếc gối ôm, nhưng cảm giác trống trải ở hạ thân cứ cồn cào. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh anh chàng hàng xóm cao kều, vụng về.
Cô nghĩ, nếu là anh, anh sẽ lúng túng hôn cô thế nào? Bàn tay trắng nõn, thon dài kia sẽ run rẩy ra sao khi chạm vào da thịt cô? Và… cái vẻ mặt thẹn thùng đó sẽ kích thích đến mức nào khi anh cởi bỏ quần áo cô, rồi dùng “thứ đó” lấp đầy cô?
Nghĩ đến đây, một luồng điện nóng rực chạy dọc sống lưng. Điền Điềm không chịu nổi nữa. Bàn tay cô tìm đường, trượt xuống dưới lớp váy ngủ mỏng, tìm đến ốc đảo bí mật của mình. Cô tách hai cánh hoa đang ẩm ướt, ngón tay linh hoạt luồn lách vào bên trong. Tiếng thở dốc kiềm nén vang lên trong đêm. Lần đầu tiên, cô “tự xử” mà trong đầu có một hình bóng đàn ông rõ ràng đến vậy.
Khi cơn run rẩy qua đi, Điền Điềm nằm thở dốc. Cô liếm môi, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Phải “ăn sạch” con thỏ ngây thơ Vi Dự kia!
Lợi thế lớn nhất của việc tự mình kinh doanh chính là thời gian tự do thoải mái. Công việc hàng ngày của cô cũng đã vào guồng. Ngoài việc lên bài sản phẩm mới, nhập hàng, chụp ảnh, thì mỗi ngày cô chỉ cần trả lời tin nhắn của khách, đóng gói hàng, rồi xử lý sổ sách.
Chính vì vậy, bây giờ cô có thêm một niềm vui mới. Đó là… trêu chọc Vi Dự.
Mặt trời hôm nay vẫn rực rỡ. Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa tơ tằm mỏng tang, rộng thùng thình, đi ra bếp đun nước. Ánh nắng sớm chiếu lên cánh tay trắng nõn không tì vết. Trong lúc chờ nước sôi, cô nghĩ xem hôm nay nên “chơi” Vi Dự kiểu gì.
Bưng tách trà nóng trở về phòng khách, cô ngồi xếp bằng trên sô pha, nhắn tin cho con thỏ béo.
Điền Điềm: Hôm nay anh có rảnh không?
Vi Dự lúc này đang vò đầu bứt tai bên bàn vẽ. Nghe thấy tiếng “ting” của điện thoại, anh vội vã chộp lấy. Thấy tin nhắn là của người mà mình đang nghĩ tới, anh bất giác mỉm cười, vội vàng trả lời, sợ chậm một giây cô sẽ đổi ý.
Vi Dự: Có
Gửi đi rồi anh mới thấy hối hận. Gửi mỗi một chữ “Có”, trông mình có vẻ lạnh lùng và không hào hứng lắm? Lỡ cô ấy nghĩ mình không muốn thì sao? Anh lập tức gửi thêm một dấu chấm than.
Vi Dự: !
Gửi xong, anh lại thấy nó kỳ cục. Anh vội vã thu hồi cả hai tin nhắn, trả lời lại một cách dứt khoát:
Vi Dự: Có!
Toàn bộ quá trình lúng túng đó đều được Điền Điềm thu vào đáy mắt. Cô phì cười. Sao lại có người chỉ trả lời một tin nhắn mà cũng có thể đáng yêu đến mức này cơ chứ.
Điền Điềm: Vậy chiều em qua tìm anh chơi nhé?
Vi Dự: [Nhãn dán gật đầu] Vi Dự: [Nhãn dán gật đầu] Vi Dự: [Nhãn dán gật đầu]
Ba giờ chiều, Điền Điềm xử lý xong công việc. Cô về phòng, thay một chiếc áo thun rộng và một chiếc quần leggings thể thao màu đen, bó sát, tôn lên cặp mông tròn lẳn và đôi chân thon thả. Xong xuôi, cô ung dung gõ cửa phòng đối diện.
Vi Dự mở cửa.
“Chúng ta… cùng nhau vận động đi?” Điền Điềm nói với Vi Dự đang đứng ngây ra ở cửa. “Dì Chu nói anh suốt ngày chỉ ru rú trong phòng vẽ tranh, không chịu vận động. Em thì cũng hay ngồi một chỗ. Hay là từ giờ mỗi ngày chúng ta giám sát đối phương tập thể dục, được không anh?”
Trong đầu Vi Dự chẳng nghe được gì ngoài hai chữ “mỗi ngày”. Anh lập tức gật đầu.
Hai người vào nhà. Vi Dự lịch sự để Điền Điềm đi trước. Nhưng khi cô đột nhiên xoay người lại, anh thắng không kịp, thiếu chút nữa là đâm sầm vào cô. Khoảng cách của cả hai đột nhiên gần đến nghẹt thở.
Vi Dự khẩn trương nín thở. Nhưng Điền Điềm lại tỏ ra như không có gì. Thậm chí, cô còn hơi nhích người về phía anh, cố tình để ngực mình gần như cọ vào cánh tay anh.
“Anh có thích môn thể thao nào không?” Cô ngước mắt lên hỏi.
Mùi hương ngọt ngào, tươi mát từ người cô quẩn quanh nơi chóp mũi. Vi Dự lắp bắp: “Anh… anh chơi gì cũng được. Tùy em quyết định.”
“Vậy… tập Yoga nhé?” Cô cười ranh mãnh, không biết anh chàng “trạch nam” này có bài xích môn thể thao dành cho nữ giới này không.
“Được… được.” Vi Dự cảm thấy cơ bắp toàn thân căng cứng vì sự áp sát của cô, nhưng anh không dám lùi lại.
Thằng ngốc mới lùi lại lúc này.
Điền Điềm hơi nhón chân, vỗ vỗ lên bả vai Vi Dự: “Vậy… anh có muốn đi thay đồ không?”
“A… có!”
Vi Dự bước đi như một người máy, cứng nhắc đi vào phòng ngủ. Anh vừa mới cởi phăng cái áo phông ra, để lộ thân trên rắn chắc, thì nghe tiếng Điền Điềm gọi từ ngoài: “Vi Dự, em mở TV xem trước được không?”
Thân trên của Vi Dự đang hoàn toàn trần trụi. Viên đậu đỏ nhỏ xinh trước ngực anh dường như run lên một cái. Anh vội nói vọng ra: “Được… được, em cứ tự nhiên!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận