Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vị Khách Bất Ngờ
Dương Quang cũng không hỏi nữa. Anh ta nghĩ mình sẽ không bao giờ biết được đáp án. Nào ngờ, đáp án lại tự mình “dâng tới cửa”.
Một lát sau, người giao hàng mang cái bàn tới. Vi Dự và Dương Quang vừa mới hì hục dọn cái bàn trà ra chỗ khác, đang chuẩn bị khui thùng, thì chuông cửa lại vang lên. Cả hai đều nghĩ chắc người giao hàng bỏ quên thứ gì.
Dương Quang ra mở cửa.
Trước mặt anh là một cô gái xinh đẹp, tinh xảo. Cả hai người đều sững sờ nhìn nhau.
“Ai đấy?” Vi Dự từ trong nhà hỏi vọng ra.
“Cô… cô tìm Vi Dự à?” Dương Quang mở rộng cửa cho Điền Điềm vào.
Điền Điềm nghe tiếng người giao hàng, đoán là bàn bóng bàn đã tới. Cô tính qua giúp Vi Dự lắp ráp, không ngờ nhà anh lại có khách.
“Điềm Điềm?” Giọng Vi Dự đầy kinh ngạc.
“Điềm Điềm? (Ngọt ngào?)” Dương Quang lẩm bẩm. Thằng quỷ này đi đâu mà quen được một em gái “ngọt ngào” thế này? Nhìn cái ánh mắt sáng rực của Vi Dự kìa, Dương Quang biết ngay thằng bạn mình “rơi vào lưới tình” rồi.
“Được lắm Vi Dự, mấy ngày không gặp mà đã dụ dỗ được con gái nhà lành rồi.”
Vi Dự gãi gãi đầu, vội vàng giới thiệu: “Điềm Điềm, đây là Dương Quang, biên tập của anh.” Rồi anh lại nói với Dương Quang: “Đây là Điền Điềm, hàng xóm của tôi.”
“Chào anh.” Dương Quang mỉm cười đầy ẩn ý. “Chào anh.”
Điền Điềm cười đáp lễ, rồi nói với Vi Dự: “Em nghe tiếng động, đoán là bàn tới nên qua xem có giúp gì được không. Không ngờ nhà anh có khách.”
“Không sao, anh cũng nhờ anh Dương qua giúp.” Vi Dự quay sang cô, thái độ lập tức dịu dàng, “Điềm Điềm, em thấy nên để bàn ở đâu thì hợp lý?”
Điền Điềm nhìn ra ban công, nơi có ánh nắng ngập tràn: “Để ở ban công được không anh?”
“Được!”
Vi Dự, một kẻ ghét ánh mặt trời, lại đồng ý không cần suy nghĩ.
Dương Quang đứng bên cạnh trừng lớn mắt. Không phải chứ? Hai thằng vừa hì hục khiêng cái bàn trà ra ban công, giờ nó lại muốn khiêng bàn trà vào, khiêng bàn bóng bàn ra? [280, 282]
Xem ra đàn ông khi yêu đều là lũ “trọng sắc khinh bạn”!
Dương Quang, như một anh chàng “công nhân” không công, lại phải còng lưng ra dọn dẹp. Xong việc, anh ta chuồn về ngay lập tức.
Vi Dự tiễn bạn ra cửa: “Anh Dương, lần sau tôi mời anh ăn cơm.”
“Dẹp bữa cơm đi. Cậu chỉ cần vẽ thêm mấy trang, nộp bản thảo sớm cho tôi là được.” Dương Quang “phúc hắc” nói.
“Được.” Vi Dự đáp ứng ngay.
Anh đóng cửa, quay lại phòng. Điền Điềm đang đứng trước cái bàn bóng bàn mới tinh.
“Anh Dương đi rồi ạ?” “Ừm, anh vừa tiễn anh ấy.”
Cuộc đối thoại này, sao nghe nó giống như một cặp vợ chồng son thế nhỉ. Chồng tiễn khách về, vợ ở nhà hỏi han.
Họa sĩ truyện tranh thiếu nữ Vi Dự lập tức liên tưởng đến hình ảnh này. Lỗ tai anh lại bắt đầu nóng lên.
“Em có muốn… chơi thử một chút không?” Anh cầm vợt lên, hỏi cô.
“Được nha. Anh phát bóng đi.”
Cả hai đều là dân nghiệp dư, đánh qua đánh lại cũng tàm tạm, nhưng nó giúp cả hai người vận động ra mồ hôi.
Chơi một hồi, Điền Điềm có chút mệt. Vi Dự bảo cô ra sô pha nghỉ, anh đi lấy nước.
Điền Điềm ngồi trên sô pha, chân trần. Cô nhìn Vi Dự đang ngồi cạnh, rồi tinh nghịch đưa chân mình ra, so kích cỡ với chân anh.
“Vi Dự, anh đi giày số bao nhiêu vậy?” Cô vừa hỏi vừa đưa bàn chân nhỏ nhắn của mình dẫm dẫm lên mu bàn chân anh. Hành động thân mật bất ngờ này làm Vi Dự nuốt nước bọt ừng ực.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận