Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bản phác thảo trang sức và bí mật trong chén canh
Sau khi thuyết phục được Vi Dự “đồng phạm”, Điền Điềm định đứng dậy thì bị anh kéo lại.
“Khoan đã,” anh xoay màn hình máy tính về phía cô. “Anh cho em xem cái này.”
Trên màn hình không phải là bản thảo truyện tranh, mà là hàng loạt các bản phác thảo… trang sức. Một bộ vòng cổ, hoa tai và lắc tay được thiết kế tinh xảo. Nét vẽ của anh biến những đường kim loại và đá quý trở nên sống động, vừa thanh lịch lại vừa có chút gì đó quyến rũ bí ẩn.
“Anh… anh vẽ khi nào vậy?” Mắt Điền Điềm sáng rực.
“Sáng nay,” Vi Dự gãi đầu. “Anh nghe em nói muốn tự thiết kế… nên anh vẽ thử vài mẫu xem em có thích không.”
“Thích? Trời ơi, Vi Dự!” Cô phóng to bản vẽ, ngắm nghía từng chi tiết. “Nó còn đẹp hơn cả những mẫu em nhập về! Anh… anh là thiên tài à?”
“Anh chỉ sợ vẽ ra không hợp ý em.”
“Hợp! Quá hợp là đằng khác!” Điền Điềm reo lên, ôm chầm lấy cổ anh, hôn chụt chụt lên má anh. “Nhưng… còn bản thảo của anh thì sao?” Cô bỗng nhớ ra.
“Không sao,” anh cười, vòng tay ôm lấy eo cô. “Trong đầu toàn là hình ảnh của em, vẽ truyện không được… nên đành vẽ cái này.”
Trái tim Điền Điềm tan chảy. Anh chàng này, sao có thể vừa ngốc nghếch vừa ngọt ngào đến thế?
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên. Dì Chu đến.
Hai người giật bắn, vội vàng tách nhau ra. Vi Dự chạy ra mở cửa, còn Điền Điềm vội vàng chỉnh lại quần áo, chạy về phòng mình, cố gắng tạo hiện trường giả là cô vừa từ phòng mình đi sang.
“Chào dì ạ!” Cô ló đầu ra, cười ngoan ngoãn.
“Ôi Điềm Điềm, dì mang canh sườn hạt sen tới đây.” Dì Chu vui vẻ bưng nồi canh vào bếp. “Hai đứa ra đây ăn cho nóng.”
Bàn ăn được dọn ra. Không khí vô cùng kỳ quặc. Dì Chu ngồi một bên, còn Điền Điềm và Vi Dự ngồi đối diện, giữ một khoảng cách an toàn.
“Gần đây công việc của con tốt không Điềm Điềm?” Dì Chu hỏi han.
“Dạ, cũng ổn ạ.”
“Thằng Vi Dự này, ở nhà có phiền con không?”
“Dạ không đâu ạ, anh ấy… giúp con nhiều lắm.”
Hai người cố gắng “diễn” vai hàng xóm thân thiết, nhưng sự ngượng ngùng không thể che giấu.
Điền Điềm húp soàn soạt chén canh, canh hầm quá ngon, cô uống cạn trong nháy mắt. Cô đặt chén xuống, đang định nói cảm ơn thì thấy Vi Dự lẳng lặng đẩy chén canh của anh qua. Chén của anh vẫn còn đầy ắp sườn và hạt sen.
“Em ăn đi.” Anh nói, hoàn toàn theo bản năng.
Đó là một hành động vô cùng tự nhiên, một cử chỉ thân mật chỉ có ở những người đã quá quen thuộc với nhau. Điền Điềm cũng quen mui, cầm lên húp tiếp.
Xoẹt!
Dì Chu đang gắp thức ăn, khựng lại. Ánh mắt bà sắc như dao, lướt qua hai đứa.
“A…” Vi Dự nhận ra mình vừa làm gì.
“Khụ…” Điền Điềm suýt sặc.
Dì Chu không nói gì. Bà chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Canh ngon không con? Uống nhiều vào nhé.”
Bí mật… dường như đã không còn là bí mật nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận