Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lớp học trực quan – Nghệ thuật mơn trớn
Ngày hôm sau, Điền Điềm mang laptop sang nhà Vi Dự.
“Hôm nay chúng ta… học bài,” cô tuyên bố.
Cô kéo rèm cửa lại, căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo, chỉ còn ánh sáng hắt ra từ màn hình laptop. Vi Dự ngồi trên giường, căng thẳng như sắp thi đại học.
“Xem đi,” cô ấn nút play.
Trên màn hình, một cặp nam nữ bắt đầu âu yếm nhau. Không giống những gì Vi Dự từng tưởng tượng, nó rất chậm, rất nghệ thuật. Chàng trai không vồ vập, anh ta hôn lên tóc, lên trán, lên mí mắt cô gái.
“Anh thấy không?” Điền Điềm thì thầm, “Anh ta không vội. Anh ta làm cho cô ấy thật sự muốn.”
Vi Dự nuốt nước bọt, gật đầu.
“Anh… anh cũng muốn thử,” anh lí nhí.
“Thử đi.”
Anh quay sang cô. Anh bắt chước chàng trai trong phim, nhẹ nhàng vén tóc cô, hôn lên trán cô. Rồi anh hôn xuống má, xuống cằm. Điền Điềm nhắm mắt, khẽ rên rỉ.
“Em… cởi áo ra được không?” Anh hỏi.
Điền Điềm mỉm cười, tự mình cởi áo. Lần này, bên trong là bộ nội y ren đen mà cô cố tình chọn. Vi Dự hít một hơi. Anh cúi đầu, bắt đầu công việc.
Anh không thô bạo như những lần trước. Anh hôn lên xương quai xanh của cô, rồi di chuyển xuống khe ngực. Anh dùng lưỡi liếm nhẹ lớp vải ren, cảm nhận nụ hoa bên dưới đang từ từ cứng lên.
“Vi Dự…”
Anh cởi bỏ lớp vải vướng víu. Hai bầu ngực no tròn phơi bày. Anh ngậm lấy một bên, chiếc lưỡi nóng hổi vụng về đảo quanh nụ hoa hồng. Tay kia, anh cũng không để yên, xoa nắn bầu ngực còn lại.
“A… A… Giỏi lắm…” Điền Điềm cong người, ngón tay bấu chặt vào drap giường. Cảm giác kích thích tê dại lan ra toàn thân.
Bàn tay anh bắt đầu di chuyển xuống thấp, men theo vòng eo thon, dừng lại trên bụng dưới của cô. Ngón tay anh khẽ chạm vào mép quần lót, ấn nhẹ.
“Ưm…”
Anh hôn cô, một nụ hôn sâu và ướt át. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, vừa táo bạo vừa dịu dàng. Anh cảm nhận được cơ thể cô đang mềm nhũn ra dưới người anh.
“Em… vẫn chưa đủ ướt,” cô thở dốc khi anh dứt ra. “Nếu anh vào bây giờ, em sẽ lại đau đấy.”
Vi Dự nhìn xuống màn hình. Trong phim, chàng trai đã di chuyển xuống phía dưới. Anh ta đang làm một việc… mà Vi Dự chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Anh nhìn Điền Điềm, rồi lại nhìn màn hình. Anh hít một hơi thật sâu. Anh muốn cô được sung sướng.
Anh cởi phăng chiếc quần lót của cô ra. Khu vườn bí mật phơi bày trước mắt anh. Lần đầu tiên anh nhìn kỹ nó đến vậy. Anh rụt rè cúi đầu xuống, vùi mặt vào đó, hít hà mùi hương nguyên thủy, vừa ngọt ngào vừa nồng đượm của cô.
Điền Điềm giật bắn người. “Vi… Vi Dự! Anh làm gì…”
Anh không trả lời. Anh vươn lưỡi, liếm nhẹ lên cánh hoa môi đang khép hờ. Cô rên lên một tiếng. Anh bạo dạn hơn, dùng lưỡi tách chúng ra, tìm đến hạt ngọc nhỏ xinh đang ẩn mình.
“A! A! Đừng… chỗ đó… A… Em…”
Chiếc lưỡi của anh bắt đầu công việc. Anh liếm, mút, day nhẹ. Điền Điềm quằn quại. Một dòng nước ngọt ngào bắt đầu tuôn ra, thấm ướt cằm anh.
“Trời ơi… Vi Dự… A…”
Anh đã học được bài học đầu tiên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận