Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vòi Sen, Lời Hứa, Và Siêu Xe Mui Trần
“Em đứng không nổi nữa…” Điền Điềm thì thào.
Vi Dự bế cô lên, bế thẳng vào phòng tắm . Anh xả nước ấm.
“Phải rửa sạch.” Anh nói, giọng vẫn còn khàn .
Anh đặt cô ngồi lên bệ toilet đã đóng nắp, còn mình thì quỳ xuống, cẩn thận rửa sạch tinh dịch dính trên đùi cô. Sau đó, anh nhẹ nhàng tách hai cánh hoa của cô ra.
“Anh làm gì…”
“Phải rửa bên trong.” Anh nói. “Anh bắn ra ngoài, nhưng… nhỡ đâu…”
Anh dùng ngón tay, múc nước ấm, rồi cẩn thận đưa vào bên trong cô, khuấy động, cố gắng moi hết những gì có thể còn sót lại . Hành động này vừa tỉ mỉ, vừa đầy xót xa, nhưng cũng vô cùng kích thích.
Điền Điềm cắn môi, nhìn anh làm việc.
“Chúng ta… chưa thể có con được.” Anh ngẩng lên nhìn cô, nghiêm túc . “Cửa hàng của em đang phát triển . Anh… anh cũng chưa sẵn sàng.”
“Em biết.” Cô xoa đầu anh. “Em cũng chưa.”
Nhưng khi anh đứng dậy, dưới vòi hoa sen, cơ thể họ lại dán vào nhau . Hơi nước nóng, da thịt trơn trượt. Anh nhìn cô, cô nhìn anh. Và anh lại cứng lên.
“Em nói này,” cô thì thầm, “Em nghĩ… hàu vẫn còn tác dụng đấy.”
Anh không nói gì, chỉ cúi xuống hôn cô, đẩy cô vào tường phòng tắm, và họ lại bắt đầu một hiệp nữa, điên cuồng và ướt át .
________________

Sáng hôm sau, tiếng chuông báo thức inh ỏi lúc 5 giờ sáng .
“Ư… tắt đi…” Điền Điềm rên rỉ, vùi mặt vào gối . Cô mệt lử .
Vi Dự tắt báo thức, uể oải ngồi dậy. Anh nhìn đống hỗn độn trên sàn, rồi nhìn cô vợ nhỏ đang ngủ say, anh mỉm cười. Anh bế cô vào phòng tắm.
Điền Điềm tỉnh lại khi đang được đặt đứng trước bồn rửa mặt.
“Anh…” Cô ngái ngủ.
“Ngoan, đánh răng.” Vi Dự đã lấy sẵn kem, anh đưa bàn chải vào tay cô . Cô nhắm mắt, dựa hẳn vào người anh, tay quơ quơ cái bàn chải trong miệng .
Anh bật cười. Anh vòng tay ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên đầu cô, tay anh nắm lấy tay cô, “hướng dẫn” cô đánh răng.
“Tối qua…” anh thì thầm vào tai cô, “… anh xin lỗi.”
“Hửm?”
“Về sau anh không ăn hàu nữa.”
Điền Điềm mở bừng mắt, phun bọt kem đánh răng ra. Cô xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, cười gian xảo.
“Không.” Cô nói. “Về sau, em cho phép anh ăn. Ăn thật nhiều vào.”
Họ sửa soạn xong thì Chú Hai cũng vừa dậy. Ông đưa cho họ hai bộ đồ bảo hộ kỳ quặc, giống như quần yếm của thợ lặn nhưng làm bằng cao su .
“Mặc vào đi. Ra biển bùn nhiều lắm.”
Hai đứa lóng ngóng mặc vào, trông ngốc nghếch vô cùng .
“Đi, ra xe!” Chú Hai hô lớn. “Hôm nay chú chiêu đãi hai đứa… xe mui trần!”
Điền Điềm háo hức. Siêu xe mui trần?
Khi cô thấy chiếc “siêu xe”, cô không nhịn được mà phá lên cười . Đó là một chiếc xe ba gác máy (xe ba bánh) cũ kỹ, không có mái che [1671, 1672].
“Lên xe!” Chú Hai vỗ vỗ vào thùng xe.
Vi Dự đỡ Điền Điềm leo lên thùng xe . Chiếc xe nổ máy “phành phạch”, chở theo tiếng cười giòn tan của Điền Điềm và hy vọng về một mẻ hải sản đầy ắp, lao đi trong ánh bình minh đang lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận