Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Căn Cứ Bí Mật (Chuẩn Bị Cho “Xe Chấn”)
Vi Dự không hề biết mình vừa trở thành “bạn trai nhà người ta” trên mạng. Anh đã rời đi từ sáng sớm, để lại cho Điền Điềm một buổi sáng yên tĩnh.
Cô tỉnh dậy, không phải vì báo thức, mà vì mùi mì xào thơm lừng .
Cô mở mắt. Trên tủ đầu giường, một bát mì nóng hổi, một quả trứng ốp la hoàn hảo. Bên cạnh là một tờ giấy note .
Nét vẽ nguệch ngoạc đáng yêu của anh: Một con mèo lười (là cô) đang cuộn tròn ngủ, bên cạnh là một bát mì. Dòng chữ bên dưới: “Ăn sáng đi, mèo lười. Ăn xong rồi chuẩn bị xinh đẹp. 10 giờ chú Trương sẽ đón em ở dưới lầu.” [1934, 1936]
Cô mỉm cười, bưng bát mì ăn. Ngon tuyệt.
Cô bước vào phòng tắm . Trên gương, lại một tờ giấy note . Lần này là hình vẽ anh chàng cao kều (là anh) đang nhảy múa , và dòng chữ: “Em cười lên là đẹp nhất! Chúc em buổi sáng tốt lành!”
Cô bật cười. Anh chàng này…
Cô thu gom hết những mẩu giấy note, cất cẩn thận vào hộp . Rồi cô bắt đầu chuẩn bị.
“Cắm trại…” cô lẩm bẩm. “Ngủ trong xe…”
Cô mở tủ quần áo. Không phải mấy bộ đồ thể thao. Cô chọn một bộ váy ngủ lụa mỏng nhất. Rồi cô mở ngăn kéo.
“Hừm…”
Cô nhìn vỉ bao cao su mới mua. Loại có gân và hạt nổi .
“Xe chấn…” Cô tự nói với mình, mỉm cười đầy ẩn ý. “Chắc là sẽ… rất kích thích.”
Cô quăng cả hộp vào túi xách . Anh đã dày công chuẩn bị như vậy, cô cũng không thể để anh thất vọng. Đêm nay, cô sẽ cho anh biết thế nào là “rung lắc” thực sự.
________________

Chú tài xế đưa cô đến một bãi biển vắng, cách xa khu du lịch ồn ào .
“Vi thiếu gia đang ở trong khu rừng dương đằng kia.” Chú nói. “Cô cứ đi thẳng vào là thấy.”
Cô đi bộ qua bãi cát . Và rồi cô thấy nó.
Không phải một cái lều tạm bợ. Đó là một chiếc xe Jeep hầm hố . Nhưng nó đã được “biến hình”. Những dây đèn led vàng ấm áp được quấn quanh thân xe . Cửa sau xe mở toang, bên trong không còn hàng ghế, mà được lót nệm dày, chăn bông mềm mại, và cả một cái máy chiếu mini .
Bên ngoài, một bếp nướng dã chiến đã đỏ lửa . Bàn ăn được trải khăn, hai chiếc ghế dựa thoải mái .
Và anh đứng đó, bên cạnh bếp lửa, mặc áo sơ mi xắn tay, đang tập trung nướng thịt bò .
“Em tới rồi.” Anh ngẩng lên, mỉm cười .
“Trời ơi…” Cô choáng ngợp. “Vi Dự… tất cả cái này…?”
“Anh làm đó.” Anh gãi đầu, vẻ ngượng ngùng quay trở lại . “Em… em có thích không?”
Cô không trả lời. Cô chạy tới, nhảy chồm lên người anh, hôn anh ngấu nghiến.
“Em đói!” Cô nói, sau khi dứt ra, thở hổn hển .
“Anh… anh cũng đói.” Anh nói, nhưng ánh mắt anh không nhìn đồ ăn. Anh đang nhìn cô. “Ăn… ăn thịt bò trước đã.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận