Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hoàng Hôn, Cuộc Rượt Đuổi và Lời Hứa Hẹn Bằng Môi
Bữa trưa dã chiến của họ còn thịnh soạn hơn cả ở nhà hàng. Thịt bò nướng , sò biển nướng mỡ hành . Điền Điềm hăng hái giành phần nướng sò.
“Để em!”
Cô cẩn thận đặt từng con sò lên vỉ . Nướng xong, cô thổi phù phù, rồi chấm vào bát sốt anh pha .
“A…” Cô đưa đến miệng anh .
Vi Dự ngoan ngoãn há miệng. Anh ngậm lấy con sò, và không quên mút nhẹ ngón tay cô . “Ngon.” Anh nói, mắt lấp lánh . “Em nướng… ngon hơn anh.”
Họ ăn uống no nê, rồi tay trong tay đi dạo dọc bờ biển vắng . Cát mềm dưới chân, sóng vỗ rì rào.
Điền Điềm đột nhiên dừng lại.
“Nè,” cô cười ranh mãnh. “Anh có xem phim Hàn không? Mấy cảnh mà nữ chính chạy trên biển, rồi nam chính đuổi theo ấy…”
Vi Dự nhíu mày. “Em lại nghĩ ra trò gì…”
“Em chạy đây!”
Cô đột ngột thả tay anh ra, xách váy, cười vang, chạy dọc mép nước .
Vi Dự đứng sững một giây . Anh nhìn bóng lưng nhỏ bé, mái tóc bay trong gió. Anh bật cười. Rồi anh đuổi theo .
Anh không chạy. Anh chỉ sải bước chân dài. Cô chạy được vài chục mét thì đã thấy mệt .
“A… từ từ…”
Anh bắt kịp cô trong chớp mắt. Anh không chỉ vỗ vai. Anh vòng tay qua eo cô từ phía sau, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất, xoay một vòng .
“Bắt được em rồi.” Anh gầm gừ, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô.
Anh thả cô xuống, nhưng không buông ra. Anh xoay người cô lại, ép cô vào lòng mình, ngay trên bãi cát ướt.
“Em dám thách anh.”
“Thì sao… anh bắt được rồi…” Cô thở hổn hển, mặt đỏ bừng.
“Phải phạt.”
Anh cúi xuống, và anh hôn cô . Một nụ hôn cuồng nhiệt, mặn mòi vị biển, và đầy khao khát chiếm hữu. Anh hôn như thể cả bãi biển này là của riêng họ. Anh hôn cho đến khi cô mềm nhũn, phải bám chặt vào vai anh mới có thể đứng vững .
Họ quay lại khu cắm trại khi mặt trời bắt đầu lặn.
“Anh… trang trí bên trong xe đẹp quá.” Cô lảng sang chuyện khác, cố che giấu trái tim đang đập loạn xạ . “Giống như… một cái tổ.”
“Tổ của chúng ta.” Anh nói . “Em có muốn… lên nóc xe không?”
“Lên làm gì?”
“Ngắm hoàng hôn.”
Họ trèo lên nóc chiếc Jeep, ngồi vai kề vai . Chân trời phía tây là một bức tranh tuyệt đẹp, cam, hồng, rồi tím sẫm .
Vi Dự giơ máy ảnh lên, nhưng anh không chụp mặt trời. Anh chụp cô. Anh chụp góc nghiêng của cô khi cô đang mải mê ngắm hoàng hôn .
“Lần trước,” anh đột nhiên lên tiếng, “ở nhà Chú Hai, chúng ta ngắm bình minh.”
“Ừm.”
“Bây giờ là hoàng hôn.”
Anh nắm lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau.
“Điềm Điềm,” giọng anh trầm và nghiêm túc . “Anh muốn tất cả bình minh, và tất cả hoàng hôn sau này của cuộc đời mình… đều có em ở bên cạnh.” [1899, 1986]
Cô quay sang nhìn anh, mắt ngấn nước. Cô không nói gì. Cô chỉ kéo đầu anh xuống, và hôn anh.
Màn đêm buông xuống, và trong chiếc xe bên dưới, những bóng đèn led bắt đầu sáng lên, mờ ảo, hứa hẹn một đêm không ngủ .

Bình luận (0)

Để lại bình luận