Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bức Thư Tình (Và Lời Cầu Hôn)
Điềm Điềm thân ái của anh,
Anh là một thằng ngốc, em biết mà . Anh không biết nói những lời hoa mỹ. Anh chỉ biết vẽ. Nên anh hy vọng, khi em đọc được những dòng này, em có thể cảm nhận được trái tim anh.
Lần trước, em xem phim và nói em hâm mộ nữ chính nhận được thư tình . Vậy nên, anh đã viết.
Em có tin vào “nhất kiến chung tình” không? Anh đã từng không tin . Anh tin vào logic, vào những khung hình. Cho đến ngày anh mở cửa, và em đứng đó . Khoảnh khắc đó, anh biết… mình tiêu rồi.
Anh đã rất tệ, đúng không? Thẹn thùng, không dám nhìn em . Khi em vào bếp, anh đã nghĩ anh mất em rồi . Nhưng rồi em lại quay lại, hỏi anh về nước nho . Em có biết lúc đó em giống như một thiên thần không?
Anh sợ hãi khi mẹ hỏi em có bạn trai chưa , và anh đã thở phào khi em nói “chưa” . Anh ích kỷ như vậy đấy.
Anh luôn muốn khoe với em về thế giới của anh, về những bức tranh của anh . Nhưng anh lại sợ. Anh sợ em thấy con người thật của anh—một kẻ cô độc, kỳ quặc, và có những suy nghĩ âm u . Anh sợ em sẽ chán ghét anh.
Em không biết đâu, Điềm Điềm… cái đêm mà em ngã vào lòng anh lúc chơi game , anh đã phải dùng hết sức lực để không ôm chầm lấy em . Em đi rồi, nhưng mùi hương của em thì ở lại .*
Và đêm đó… anh đã mơ thấy em. Một giấc mơ mà anh không dám kể cho ai. Một giấc mơ trần trụi. Anh thấy em… thấy em không mặc gì… và anh… anh đã làm những chuyện rất khốn nạn với em trong giấc mơ đó . Khi tỉnh dậy, anh đã tự nguyền rủa mình. Anh đã khinh nhờn em .*
Và rồi, em biến mất. Cái ngày em không tới, em không trả lời tin nhắn… Anh đã nghĩ giấc mơ đó là điềm báo. Anh nghĩ em đã phát hiện ra con quỷ dâm dục bên trong anh và em chạy trốn [2082, 2083]. Anh đã nghĩ… mình lại bị bỏ rơi.
Nhưng em đã quay lại. Và anh đã có can đảm tỏ tình . Anh Dương nói em cũng thích anh . Anh đã không tin. Nhưng anh vẫn làm. Vì anh Duơng nói đúng một điều… anh thật sự, thật sự muốn được ôm em, hôn em .*
Và rồi anh có em.
Em là người hùng của anh. Em không chỉ cứu anh khỏi quá khứ với Lưu Phong . Em cứu anh khỏi chính cái vỏ ốc của mình. Em kéo anh ra siêu thị , em kéo anh ra biển, em kéo anh vào thế giới của em, một thế giới ồn ào, lấp lánh và ấm áp. Em khiến anh nhận ra, việc “sống” vui hơn nhiều so với việc chỉ “tồn tại”.
Anh thích cách em dính lấy anh . Anh thích cách em giả vờ nghiêm khắc. Anh thích cả những biệt danh kỳ quặc em đặt cho anh . Anh thích mọi thứ về em.
Anh thích cảm giác bên trong em. (Xin lỗi, anh lại hư hỏng rồi, nhưng đó là sự thật).
Anh thích cảm giác sáng sớm tỉnh dậy, và người đầu tiên anh thấy là em . Anh muốn mỗi sáng thức dậy, đều được ôm em thế này.
Điền Điềm…
Cô lướt xuống trang cuối cùng.
Đó là một bức vẽ. Không phải chibi. Mà là một bức vẽ tả thực, tuyệt đẹp.
Là cô, trong chiếc váy cưới mà anh đã hứa sẽ thiết kế.
Và bên dưới, chỉ một câu.
Em có đồng ý… để anh yêu em, vẽ em, và “ở bên trong” em… đến hết cuộc đời này không?
Điền Điềm không còn khóc nữa. Cô đang nức nở.
Cô buông chiếc iPad, quay sang con người đang ngủ say kia . Cô không lay anh. Cô trèo lên người anh, cúi xuống, và hôn anh. Hôn bằng tất cả tình yêu, sự biết ơn và đam mê của mình.
Vi Dự mơ màng tỉnh dậy, thấy cô đang khóc sưng cả mắt.
“Em sao…?”
“Em nguyện ý.” Cô nức nở, hôn lên môi anh . “Em nguyện ý. Em nguyện ý. Em nguyện ý, đồ ngốc của em!”
Vi Dự sững sờ trong một giây. Rồi anh hiểu ra.
Anh mỉm cười, vòng tay ôm cô, lật cô lại.
“Sinh nhật vui vẻ, vợ của anh.”
Và anh lại hôn cô, bắt đầu một ngày mới theo cách họ vẫn luôn làm tốt nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận