Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Vị Muối Biển (Và Đêm Tân Hôn Dưới Làn Nước)
Bãi biển hôm nay đẹp lạ thường . Gió nhẹ, nắng vàng như mật. Vi Dự đứng dưới cổng hoa, tim anh đập như muốn vỡ tung. Anh không nghe thấy tiếng nhạc. Anh không nghe thấy tiếng Dương Quang đang nói gì đó với tư cách là người chủ hôn .
Anh chỉ thấy cô.
Điền Điềm, trong chiếc váy trắng đó, đang bước về phía anh . Cô không cần ai dắt tay. Cô tự mình bước đi, vững chãi, xinh đẹp, và mắt cô chỉ nhìn anh .
Họ đứng đối diện nhau, trao cho nhau lời thề nguyện .
“Anh hứa… sẽ vẽ em mỗi ngày, yêu em mỗi giây, và ‘ở bên trong’ em… trọn đời.”
“Em hứa… sẽ luôn là ‘người hùng nhỏ’ của anh, là fan bự nhất, và… sẽ ‘hành hạ’ anh đến hết đời.”
Họ trao nhẫn .
“Chú rể,” Dương Quang hắng giọng, “Cậu có thể hôn ‘người hùng nhỏ’ của mình.”
Vi Dự không chờ thêm một giây. Anh kéo cô vào lòng, và hôn cô . Một nụ hôn sâu, nồng nàn, có vị mặn của muối biển, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người .
Bữa tiệc diễn ra tại nhà hàng sang trọng của khách sạn .
“Chị Điềm Điềm! Chị là cô dâu xinh nhất quả đất!” Nhị Nha trong bộ váy công chúa, chạy lại ôm chân cô [2152, 2153].
“Đúng! Chị như tiên nữ!” Tiểu Bảo cũng phụ họa [2153, 2154].
Điền Điềm cười, xoa đầu hai đứa nhỏ. Ở một góc xa, Dì Chu và Thím Hai đang cụng ly, mắt không rời khỏi cô.
“Thấy chưa?” Thím Hai huých tay Dì Chu . “Tôi nói rồi. Con bé này… phúc hậu quá.”
“Ý thím là sao?”
“Chị không thấy à?” Thím Hai hạ giọng. “Mông nó tròn, mà vểnh. Lưng ong nữa. Cái tướng này … ôi giời, ‘dễ đẻ’ lắm. Cứ yên tâm, nó sinh cho chị một đội bóng.”
Dì Chu nghe vậy, cười toe toét đến mang tai .
Trời mùa hè nóng nực. Sau bữa tiệc, khách mời trẻ kéo nhau ra hồ bơi của khách sạn .
Vi Dự đứng lóng ngóng bên ngoài phòng thay đồ nữ . Anh đã thay đồ xong. Chỉ một chiếc quần bơi nam đơn giản , nhưng nó bó sát, làm nổi bật lên “thứ” mà Tiểu Viện đã nói, khiến anh xấu hổ phải quấn một chiếc khăn tắm quanh hông .
Cửa mở. Điền Điềm bước ra.
Anh đã cố tình chọn cho cô một bộ đồ bơi… bảo thủ nhất có thể . Kiểu váy liền thân, che kín mít. Nhưng anh đã lầm. Bộ đồ bơi đó, khi ướt, nó còn tai hại hơn cả bikini.
Họ không dám ra chỗ ồn ào, chỉ dắt nhau đến khu vực nước cạn, vắng người . Họ chỉ… ngâm mình, và nói chuyện.
Nhưng trong làn nước mát lạnh, da thịt họ vô tình chạm vào nhau . Chân cô lướt qua chân anh. Tay anh “vô tình” chạm vào eo cô.
Và rồi, cô cảm nhận được nó.
Cái khăn tắm của anh đã trôi đi từ lúc nào. Và “thứ” đó, đang cứng lên, cọ vào đùi cô.
“Vi Dự…” Cô thì thầm, mặt đỏ bừng.
“Anh…” Hơi thở anh trở nên nặng nhọc .
“Về phòng.” Cô nói, giọng kiên quyết .
Họ lén lút rời khỏi hồ bơi , không ai nói với ai câu nào. Tiếng bước chân ướt át trên hành lang. Anh run rẩy quẹt thẻ phòng.
Cánh cửa vừa đóng lại —
Anh đẩy cô vào cửa, hôn cô ngấu nghiến . Quần áo ướt sũng dính chặt vào da. Anh xé toạc cái khăn tắm vướng víu của mình.
“Em… ướt…”
“Anh cũng vậy.”
Anh không thể chờ đợi. Anh nhấc bổng cô lên, để lưng cô tựa vào cánh cửa gỗ . Cô vòng chân qua hông anh, và anh, không một chút dạo đầu, thúc mạnh vào.
“A!”
Cả hai cùng rên lên. Bên trong cô vẫn còn ẩm ướt sau hồ bơi, nhưng cảm giác khít khao, nóng bỏng này thật điên rồ.
“Phòng tắm…” Cô hổn hển . “Còn dính… clo…”
Anh bế cô vào phòng tắm , xả vòi sen. Nước nóng xối xuống hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau.
“A… Vi Dự… đừng…”
Anh không rút ra. Anh bế cô, để cô tựa vào bức tường gạch men lạnh, và tiếp tục thúc . Nước, bọt xà phòng, và tiếng rên rỉ của họ hòa quyện vào nhau . Anh mút lấy bầu ngực cô, để nước chảy qua. Anh cắn lên vai cô.
Đêm tân hôn của họ , đã bắt đầu từ lúc mặt trời còn chưa lặn, và nó hứa hẹn sẽ còn kéo dài… rất, rất lâu .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận