Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lần Đầu Tiên
Cho tới khi đi vào nơi sâu nhất, Trần Thâm dừng lại, kiên nhẫn chờ Mạnh Kiều thích ứng với kích thước của anh rồi mới bắt đầu chuyển động.
Mạnh Kiều kẹp chặt hai chân vào thắt lưng anh, hơi thở trở nên dồn dập. Cả hai đều cảm thấy, ngay tại thời điểm này, cơ thể thật sự thoải mái đến mức khó tin.
Nước của Mạnh Kiều ra rất nhiều. Nó thấm ướt cả tay Trần Thâm, dính lên ống tay áo và cả quần anh. Nhưng lúc này, chẳng ai còn quan tâm đến điều đó nữa.
Trần Thâm muốn vào sâu hơn.
Anh bế bổng Mạnh Kiều lên, không để cô dựa vào tường nữa, mà để cô hoàn toàn dựa vào lồng ngực vững chãi của mình. Sau đó, anh giữ hai chân cô nâng cao lên, nhịp nhàng lên xuống, tựa như cô đang tự mình ngồi xuống trên người anh vậy.
Móng tay Mạnh Kiều ghim thật sâu vào tấm lưng trần của Trần Thâm.
“A… Sâu quá… Ưm…” Mạnh Kiều rên rỉ trong cổ họng.
Trần Thâm mạnh mẽ ra vào thêm vài cái, rồi đặt cô xuống, để cô dựa lại vào tường. Anh ôm lấy một chân của cô, vắt lên khuỷu tay mình, rồi dùng hông đẩy mạnh vào.
Mạnh Kiều phải đứng bằng một chân, chân còn lại bị anh nâng lên, cả cơ thể lắc lư theo từng nhịp ra vào của anh. Thứ kia của Trần Thâm thật sự rất dài, hết lần này đến lần khác đâm thẳng tới chỗ sâu nhất của cô.
Thời gian trôi qua quá lâu, đây lại là lần đầu tiên của cô, Mạnh Kiều bắt đầu cảm thấy chịu không nổi. Cô làm nũng, muốn Trần Thâm đâm nhẹ một chút.
“Anh… nhẹ một chút đi mà…”
Trần Thâm cúi xuống, cắn nhẹ lên vành tai cô, giọng nói khàn đi vì dục vọng: “Em yêu, không nhẹ được.”
Sau một hồi mãnh liệt, anh đột nhiên chậm lại. Nhưng sự chậm rãi này, cái cách anh ma sát bên trong hoa huyệt cô, lại khiến cô cảm thấy ngứa ngáy khó tả.
Tốc độ chậm rãi này cũng khiến cô có thời gian để buông lời cợt nhả. Cô thả lỏng tay đang ôm vai anh, sờ xuống đám lông rậm rạp dưới bụng anh, nhỏ giọng nói: “Cứng quá.”
“Ai cứng cơ?” Dứt lời, Trần Thâm đâm mạnh vào cô một cái.
Sau khi kết thúc, anh rút gậy thịt của mình ra. Anh không thèm để ý đến nó, cứ thế kéo quần lên. Ngược lại, anh vô cùng dịu dàng chăm sóc cho Mạnh Kiều. Cô đã không còn chút sức lực nào, Trần Thâm phải để cô dựa vào tường. Anh rút khăn tay trong túi áo ra, cẩn thận lau “nơi đó” cho cô. Dù không dùng lực, nhưng vẫn khiến cô hơi nhăn mặt vì đau.
“Làm nhiều rồi thì sẽ không đau nữa đâu.” Anh nói.
Trần Thâm sửa sang lại quần áo cho cô, sau đó bế cô kiểu công chúa, đặt cô ngồi lên ghế để nghỉ ngơi.
Hai người im lặng ngồi cạnh nhau. Trần Thâm nắm lấy tay cô, nghịch ngợm những ngón tay thon dài, cảm giác thỏa mãn dâng lên không nói nên lời.
Mạnh Kiều mệt mỏi trở về khách sạn, ngủ một mạch. Khi cô tỉnh dậy, trời đã nhá nhem tối. Vừa mới bày tỏ tình cảm (trong lúc diễn tập), giờ đã thật sự trao thân cho người ta. Mạnh Kiều kéo chăn bông che kín mặt. Nơi giữa hai chân cô vẫn còn đau rát. Thậm chí cô còn cảm giác được, phía dưới dường như vẫn đang có thứ gì đó chảy ra.
A… Xấu hổ chết mất!
Cô với lấy điện thoại, định xem gì đó giải trí. Mở máy ra, cô thấy tin nhắn Trần Thâm gửi từ nửa tiếng trước, hỏi cô đã dậy chưa. Cô chưa kịp trả lời, anh lại gửi một tin khác: “Anh về sẽ tìm em”.
Sau đó lại bổ sung thêm một tin nhắn khiến mặt cô đỏ bừng: “Ừ, nhớ để cửa nhé.”
Ôi má ơi! Thật là mờ ám quá đi! Trong lòng thì gào thét, nhưng ngón tay cô vẫn rất ngoan ngoãn nhắn lại hai chữ: “Vâng ạ.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận