Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Công Khai
Trần Thâm quả nhiên gửi cháo đến. Nhưng điều khiến Mạnh Kiều vui sướng hơn là một phần bánh mật phô mai. Cô nhớ mình từng vu vơ nói muốn ăn thử món này trước đây. Cô chỉ nói bâng quơ, vậy mà anh lại nhớ rõ. Cảm động quá, phải chụp lại làm kỷ niệm mới được.
Mạnh Kiều dễ thương: [Hình ảnh bánh kem]
Mạnh Kiều dễ thương: Ui trời!
Trần Thâm không trả lời, chắc là anh đang bận quay phim.
Tại phim trường, đạo diễn Trương sờ cằm nhìn Trần Thâm trong máy quay. Gã này hôm nay làm sao vậy? Mới hôm qua còn lạnh lùng xa cách , vậy mà hôm nay lại vui vẻ nói chuyện với tất cả mọi người.
Kết thúc cảnh quay, đạo diễn hứng thú hỏi: “Hôm nay cậu sao thế?”
“Cô ấy độc thân.” Tâm trạng của Trần Thâm tốt đến mức chỉ hận không thể cho cả thế giới biết.
“À không đúng, bây giờ cô ấy có bạn trai rồi, chính là tôi!” Anh sửa miệng.
“Ồ, cậu cũng thật gian xảo!” Đạo diễn làm bộ chỉ trích.
“Tôi xong việc rồi nhé.” Trần Thâm liếc thấy tin nhắn của Mạnh Kiều, không thèm để ý đến đạo diễn nữa.
Trần Thâm: Công việc kết thúc rồi, chờ anh. Mạnh Kiều: Okkk Trần Thâm: Okkk là gì thế? Mạnh Kiều: Ý là siêu cấp chờ mong anh đó! Trần Thâm: Ừm… Hiểu rồi.
Mạnh Kiều nhìn tin nhắn, nuốt nước bọt. Có phải anh đã hiểu sai ý cô rồi không?
Mạnh Kiều: Chỉ đơn thuần là chờ mong thôi. Trần Thâm: Ừm, muốn ăn đá bào không? …
Hai người họ cứ nhắn tin qua lại những chuyện không đâu như vậy cho tới khi Trần Thâm đứng trước cửa phòng cô.
Cốc, cốc, cốc.
Mạnh Kiều mở cửa, vội vàng kéo anh vào phòng, còn lén lút ló đầu ra ngoài nhìn dọc hành lang, chắc chắn không có chó săn mới yên tâm đóng cửa.
“Nhìn cái gì đấy?” Trần Thâm ôm cô từ phía sau, hôn nhẹ lên vành tai cô.
“Đám chó săn.” Mạnh Kiều quay lại, vòng tay qua cổ anh.
“Nếu bọn họ chụp được thì chúng ta lập tức công khai.” Anh hôn lên cổ cô, giọng nói chắc nịch.
“Hả?” Mạnh Kiều sững sờ. “Anh không sợ người hâm mộ thoát fan à?”
“Anh không phải là thần tượng lưu lượng.” Anh véo nhẹ mũi cô. “Không cần lo lắng chuyện này, có anh ở đây.”
Buổi chiều ngủ dậy, cô không hối hận vì đã trao thân cho anh , nhưng cô cảm thấy rất không an toàn. Bây giờ, anh lại thẳng thắn nói ra điều cô lo lắng, cho cô một lời hứa hẹn. Mọi bất an trong lòng cô đều tan biến.
“Vậy anh không sợ các tài khoản marketing nói anh là ‘trâu già gặm cỏ non’ à?” Cô lại có tâm trạng đùa giỡn.
“Mềm thật đấy.” Bàn tay anh không biết từ lúc nào đã đặt lên ngực cô, bóp nhẹ. Anh cúi sát vào tai cô, thì thầm: “Anh già hả?”
Dứt lời, anh đè cô lên tường, khẽ chọc cô một chút, khiến khuôn mặt Mạnh Kiều đỏ bừng.
“Em không chơi đâu… Eo em không thoải mái.”
“Làm sao thế?” Anh ôm cô ngồi xuống ghế sô pha.
Eo của cô thật sự không thoải mái. Đây là căn bệnh kinh niên của cô. Cứ rảnh rỗi là cô sẽ nằm nhà nghịch điện thoại, nằm nhiều thành ra đau eo.
“Chắc là do ngủ lâu quá.” Mạnh Kiều không dám nói thật. Nếu cô mà nói thật, có lẽ sẽ bị “lão cán bộ” đang dần lớn lên trong tay cô trừng phạt mất.
“Có chút không giữ được.” Anh nắm lấy tay cô, đặt lên vật đang trướng cứng của mình.
“Ừm… sờ nó.” Cô lí nhí.
“Cuộc nói chuyện của chúng mình dâm đãng quá.” Mạnh Kiều đỏ mặt nói.
“Còn có thể hơn như thế nữa đấy.” Trần Thâm hôn cô. Bàn tay anh lướt xuống dưới, sờ vào hoa môi, rồi chuyển mục tiêu đến hoa châu. Nơi đó của Mạnh Kiều đặc biệt mẫn cảm. Mới bị chạm vào một chút, cô đã không nhịn được mà run rẩy.
Trần Thâm đặc biệt thích thú khi thấy dáng vẻ mất khống chế của cô dưới thân mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận