Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hợp Đồng Nội Y
“Anh ơi… Anh Trần Thâm… Anh hứa là sẽ nhẹ nhàng mà…”
Mạnh Kiều cố gắng đàm phán. Bàn tay nhỏ bé của cô vẽ vòng tròn trên lồng ngực rắn chắc của Trần Thâm, cố gắng làm nũng.
“Anh đổi ý rồi. Để lần sau đi.”
Trần Thâm đúng là một tên đàn ông xấu xa!
Mạnh Kiều vừa thầm rủa trong lòng, vừa không thể không thừa nhận, cô đang vô cùng hưởng thụ khoái cảm mà anh mang đến.
“A… Ư… Ưm… A…”
Đủ loại âm thanh dâm mỹ phát ra từ khuôn miệng nhỏ xinh của Mạnh Kiều, hòa cùng tiếng “bạch bạch” của da thịt nơi cửa huyệt và gậy thịt va chạm.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Mạnh Kiều dùng tay vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng của mình. Cô đứng dậy đi rửa mặt, nhưng trong đầu vẫn không ngừng tua lại những cảnh tượng điên cuồng của đêm qua.
Trần Thâm nói lần sau sẽ “dùng miệng” cho cô. Trời ơi, thật là xấu hổ chết mất! Nhưng mà… có phải cô cũng nên chuẩn bị một chút “phúc lợi” gì đó cho bạn trai mình không nhỉ? Cô âm thầm lên kế hoạch.
Tới phim trường, hai người ngồi vào vị trí cũ. Chỉ cần một ánh mắt giao nhau thôi cũng đủ cảm thấy không khí ngọt ngào muốn chết.
Sự ngọt ngào đó kéo dài chưa được bao lâu thì Mạnh Kiều nhận được điện thoại từ chị Hà, người đại diện của cô. Chị ta nói lát nữa sẽ đến xem cô. Nghệ sĩ dưới trướng đã được “nuôi thả” lâu như vậy, có vẻ chị ta muốn đến kiểm tra tiến độ.
Đạo diễn Trương đứng gần đó, lén lút huých vai Trần Thâm, rồi dùng hai ngón tay chỉ chỉ vào mắt mình, nói nhỏ: “Tôi không thấy, tôi không thấy gì hết.”
Trần Thâm chỉ cười cười, không trả lời.
Mạnh Kiều ra đón chị Hà ở cửa: “Hôm nay chị không bận à mà còn rảnh rỗi đến thăm em?”
“Cũng bình thường, chị muốn tới xem em dạo này thế nào.” Chị Hà nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt có chút dò xét. “Cười tươi như hoa thế này, có chuyện gì vui vẻ à?”
“Dĩ nhiên! Chị tới thăm em nên em vui vẻ chứ sao!” Mạnh Kiều chưa có ý định nói cho quản lý biết mình đang yêu đương. Nếu công ty biết, họ chắc chắn sẽ can thiệp rất nhiều.
“Thôi, không nói nhiều với em nữa.” Chị Hà đi cùng cô vào bên trong. “Ở đoàn làm phim thế nào? Mọi chuyện ổn cả chứ?”
“Khá tốt ạ… Ơ mà, chị Hà, sao lần này chị hỏi nhiều thế?” Mạnh Kiều bắt đầu thấy nghi hoặc.
“Thật ra… có một thương hiệu vừa chìa cho em một cành ô liu.” Chị Hà liếc nhìn Mạnh Kiều.
“Thương hiệu gì thế? Chuyện tốt vậy sao?”
Chị Hà nói ra cái tên thương hiệu. Ngay lập tức, Mạnh Kiều hiểu tại sao thái độ của chị ta lại ấp a ấp úng như vậy.
Bởi vì đó là một nhãn hiệu nội y. Mặc dù rất nổi tiếng, nhưng mà…
“Em không nhận.” Mạnh Kiều trực tiếp từ chối.
“Công ty muốn em nhận.” Chị Hà nhìn thẳng vào mắt cô, nhấn mạnh.
Cơn tức giận của Mạnh Kiều bùng lên. “Lại nữa à? Trước đây, cái bộ phim ‘cấp ba’ này cũng là do công ty trực tiếp ký hợp đồng, ép em không còn đường lùi. Bây giờ lại bắt em đi đóng quảng cáo nội y?” Cô tức giận, bởi vì cô nhớ lại cái đêm hôm đó, cô bị ép ngồi vào bàn cơm, cô không hề muốn nhận vai nữ chính này, nhưng chính công ty đã đứng ra đồng ý thay cô.
“Em vẫn còn hợp đồng.” Chị Hà lạnh lùng nhắc nhở. Nhiệm vụ công ty giao, chị ta không thể không hoàn thành.
“À… Lại là ‘người mẫu nội y cấp ba’ à? Cho nên, hướng phát triển mà công ty vạch ra cho em chính là con đường này sao?”
Cô và công ty ký hợp đồng năm năm. Bây giờ mới là năm thứ ba, vẫn còn hai năm nữa mới có thể thoát khỏi cái địa ngục này.
“Nhưng mà nhãn hiệu này không giống những nhãn hiệu khác…” Chị Hà cố gắng giải thích, nhưng chị ta cũng cảm thấy lời nói của mình chẳng có chút sức thuyết phục nào.
“Chị Hà, chị giúp em từ chối đi.” Mạnh Kiều nói xong thì dứt khoát rời đi.
Cô cũng biết làm vậy chị Hà sẽ khó xử, nhưng nếu cô cứ tiếp tục đi theo con đường này, chẳng sớm thì muộn, cô cũng sẽ biến thành một nữ nghệ sĩ thấp kém, rẻ tiền.
Mạnh Kiều trở về chỗ ngồi, ngây ngốc nhìn xuống đất, trong lòng thì đang mắng chửi công ty hàng vạn lần.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận