Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phía Sau Em Có Anh
“Sao mặt nặng mày nhẹ thế? Ai chọc giận em à?”
Trần Thâm vừa diễn xong cảnh của mình liền đi tới, giọng nói anh trầm ấm, kéo cô ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn.
Mạnh Kiều ngẩng lên nhìn anh, không biết nên nói thế nào. Bao nhiêu tủi thân, uất ức bỗng nhiên dâng lên. Ở trước mặt bạn trai, cô vô thức muốn làm nũng, muốn tìm một nơi để dựa dẫm.
Cô ấm ức kể lại toàn bộ câu chuyện cho Trần Thâm nghe. Người đàn ông của cô nghe xong, đôi mày kiếm lập tức nhíu lại.
Anh đưa tay xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng tin cậy: “Ngoan, không nhận. Anh xử lý giúp em.”
“Dạ? Nhưng… anh muốn làm như thế nào?” Mạnh Kiều ngơ ngác. Trần Thâm đâu phải nghệ sĩ cùng công ty với cô. Tuy anh đã ra mắt nhiều năm, danh tiếng và địa vị đều rất vững chắc , nhưng chỉ vì cô mà đối đầu với cả một công ty giải trí, như vậy có đáng không?
“Thôi, hay là bỏ đi anh. Em không muốn làm liên lụy tới anh. Nếu thật sự phải chụp… thì em sẽ chụp. Dù sao cũng chẳng mất miếng thịt nào.” Mạnh Kiều lo lắng nhìn anh.
Trần Thâm khẽ cười. Có lẽ cô gái nhỏ này vẫn chưa biết rõ bối cảnh của anh. Anh không muốn khoe khoang, cũng không muốn tạo áp lực cho cô, nên chỉ nói đơn giản: “Anh trai anh trong giới này cũng có chút địa vị. Không cần lo lắng.”
“Vậy… anh muốn nói với công ty là chúng mình đang hẹn hò ạ?” Mạnh Kiều tò mò, không biết anh sẽ giải quyết thế nào.
“Không. Thật ra, anh muốn em hủy hợp đồng với cái công ty rác rưởi đó.”
“Nhưng mà… phí hủy hợp đồng rất đắt.” Đó là lý do cô không dám hó hé.
Trần Thâm hiểu sự lo lắng của cô. Anh suy nghĩ một lát rồi đưa ra một phương án khác: “Không phải công ty của em chỉ muốn tài nguyên thôi sao? Anh sẽ giới thiệu tài nguyên khác cho bọn họ. Đổi lại, cái nhãn hiệu nội y này, không cần phải nhận nữa.”
Anh bắt đầu nhẩm tính. Có mấy thương hiệu trang sức không tồi, cộng thêm mấy chương trình tống nghệ mà anh sắp tham gia cũng khá ổn, rất thích hợp cho Mạnh Kiều.
Mạnh Kiều nghe mà mắt sáng rực. “Có phải em… em đã ôm được một cái đùi vàng rất lớn không đó?”
Nếu như Trần Thâm vì cô mà làm ra chuyện ảnh hưởng tới sự nghiệp của anh, cô nhất định sẽ không đồng ý. Nhưng nếu chỉ là đi “đường vòng” như thế này, vừa giải quyết được vấn đề, lại vừa có thêm tài nguyên tốt, Mạnh Kiều cô cũng không phải loại ngu ngốc giả bộ thanh cao mà từ chối.
“Đúng vậy. Bây giờ em mới biết à?” Trần Thâm nhìn cô gái nhỏ của mình lập tức vui vẻ trở lại, tâm trạng của anh cũng tốt lên.
“Đều là việc nhỏ. Em cứ vui vẻ đóng phim là được rồi, những chuyện khác, giao cho anh.”
Mạnh Kiều “vâng” một tiếng, nhưng ánh mắt nhìn anh thì nóng bỏng vô cùng. A! Cảm giác có người chống lưng thật sự quá sung sướng! Bạn trai của cô hôm nay phải được một nghìn điểm!
Vì đang ở phim trường, có quá nhiều người, Mạnh Kiều phải cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Đến giờ cơm trưa, cô không nhịn được nữa, lặng lẽ kéo Trần Thâm vào phòng trang điểm không người, nhón chân dâng lên môi thơm của mình để tỏ lòng biết ơn.
Buổi chiều, đoàn phim có một buổi phỏng vấn ngắn với truyền thông.
Mạnh Kiều mặc một chiếc váy đồng phục học sinh kiểu Dân quốc, còn Trần Thâm mặc quân trang, vô cùng uy nghiêm. Chỉ cần nhìn trang phục cũng đủ biết quan hệ của hai nhân vật.
Cuộc phỏng vấn diễn ra khá thuận lợi. Đến cuối cùng, chị gái phóng viên quyết định thêm chút gia vị: “Cuối cùng, tặng hai vị một khen thưởng nhỏ nhé. Hai người có thể yêu cầu đối phương làm một yêu cầu nhỏ, và người kia phải hoàn thành ngay bây giờ.”
“Em trước nhé?” Mạnh Kiều lập tức hăng hái, khiến chị phóng viên rất tò mò.
“Ồ? Kiều Kiều đã sớm muốn Trần Thâm làm gì rồi à?”
“Vâng! Em muốn đàn anh Trần Thâm… nháy mắt một cái ạ.” Nói xong, Mạnh Kiều che miệng cười khúc khích, còn tự mình nháy mắt làm mẫu.
Trần Thâm, người luôn giữ hình tượng nghiêm túc, lập tức nghiêng người, bất đắc dĩ nhìn cô gái nhỏ đang cười đến run cả vai: “Em chắc chứ? Em không phải là đang cố tình chỉnh anh à?”
“Tại vì… trước đây em từng xem qua một chương trình truyền hình mà đàn anh tham gia hồi mới ra mắt. Lúc đó, anh có nháy mắt. Bây giờ em rất muốn được nhìn thấy tận mắt.” Mạnh Kiều vội vàng giải thích.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận