Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khi Diễn Là Thật
Kiều Kiều bị lừa: Vui vẻ ^_^ [hình ảnh] [hình ảnh]
Cô đăng bức ảnh selfie xinh đẹp nhất lên vòng bạn bè. Hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng, vừa dịu dàng lại vừa đáng yêu.
Khi Trần Thâm nghỉ ngơi giữa cảnh quay, anh thấy thông báo của cô. Anh bấm vào xem, lập tức lưu cả hai tấm ảnh về máy, sau đó gửi tin nhắn cho cô.
Trần Thâm: Đẹp.
Kiều Kiều bị lừa: Em cũng thấy vậy.
Trần Thâm: Có ảnh gốc không? Gửi anh.
Mạnh Kiều đắc ý gửi thêm cho anh vài tấm hình nữa. Trần Thâm chọn ngay tấm hình cô cười rạng rỡ nhất để làm màn hình điện thoại.
Trần Thâm: Bao giờ em đến phim trường?
Kiều Kiều bị lừa: Một lát nữa ạ, em nằm lười thêm một chút.
Trần Thâm: [Giọng nói]
Mạnh Kiều tò mò bấm mở tin nhắn âm thanh. Giọng nói trầm ấm, đầy từ tính của anh vang lên: “Anh tới đón em.”
Nghe xong, cô cũng vui vẻ trả lời anh bằng một tin nhắn âm thanh: “Vâng ạ! Moah!”
Một tiếng “moah” siêu lớn, siêu vang dội. Gửi đi rồi cô mới thấy mình có phải là không biết rụt rè hay không. Nhưng mà thôi, cũng chỉ để một mình Trần Thâm nghe.
Ai ngờ, lúc đó Trần Thâm đang ngồi cùng biên kịch và đạo diễn Trương. Anh vẫn để âm lượng điện thoại ở mức lớn nhất. Tiếng “Moah!” ướt át của cô vang vọng khắp phòng.
Biên kịch cười “hề hề” hai tiếng. Đạo diễn Trương thì trừng mắt nhìn anh. Trần Thâm chẳng thèm cảm thấy xấu hổ, anh thản nhiên khoe khoang: “Bạn gái của tôi.”
“Tình cảm của anh Thâm và bạn gái thật tốt.” Biên kịch nói.
“Ừm, khá tốt.” Thấy dáng vẻ đắc ý ra mặt của anh, đạo diễn trừng mắt: “Ra vẻ cái gì chứ.”
Trần Thâm không thèm để ý đến ông ấy, đứng dậy chuẩn bị đi đón “bạn gái” của mình.
Cảnh quay cuối cùng. Vì là cảnh giường chiếu, nên phim trường hôm nay được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ giữ lại những nhân viên công tác cần thiết nhất.
Mạnh Kiều mặc một chiếc sườn xám màu đỏ thẫm. Trên người Trần Thâm chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng.
Theo kịch bản, hai người ôm hôn mãnh liệt ở trên bàn, sau đó mới di chuyển tới mép giường. Trần Thâm ngồi dựa vào đầu giường. Mạnh Kiều, quần áo vẫn còn nguyên vẹn, ngồi quỳ trên giường, từng bước, từng bước tới gần anh .
Dưới ánh đèn lờ mờ, chiếc sườn xám phác họa hoàn hảo dáng người duyên dáng của cô. Tà của sườn xám xẻ rất cao. Khi Mạnh Kiều ngồi lên người anh, một khoảng da thịt trắng nõn ở đùi lập tức lộ ra.
Bàn tay to lớn của Trần Thâm, theo bản năng, đặt lên chỗ đó, che đi khoảng hở.
Đạo diễn Trương đang ngồi theo dõi ở máy quay lập tức nhận ra. Động tác này… không có trong kịch bản! Lão già này thầm rủa trong bụng: Trần Thâm chính là một tên lòng dạ hẹp hòi! Không muốn để vợ mình lộ da thịt cho người khác xem! Đây là nghệ thuật cơ mà!
Tuy rằng đạo diễn tức giận, nhưng hình ảnh này lại đẹp đến nao lòng, nên ông cũng không hô “Cắt”.
Hai người ở trên giường vẫn hôn môi quên mình. Vừa hôn, Mạnh Kiều vừa run rẩy cởi từng chiếc cúc áo của Trần Thâm, khiến anh hoàn toàn trần trụi ở phần trên.
Đột nhiên, Trần Thâm xoay người, đè cô xuống giường. Ống kính lập tức zoom lại gần, quay cận mặt hai người.
Đoạn này, Trần Thâm không hoàn toàn diễn theo kịch bản. Anh cắn nhẹ lên chóp mũi Mạnh Kiều. Cả hai đều nở một nụ cười quen thuộc, nụ cười mà chỉ họ mới hiểu. Sau đó, anh chậm rãi cởi bỏ từng nút áo trên chiếc sườn xám của cô.
Ngay lúc đó, tấm rèm buông xuống. Ống kính lùi ra xa, chỉ còn lại bóng của hai người hắt lên tấm rèm, để người xem tự suy nghĩ .
Bóng người cao lớn kia cởi quần áo của bóng dáng nhỏ xinh bên dưới, sau đó lại đè lên người kia, mở hai chân của người ấy ra. Hông và mông dùng sức, tạo nên tiếng giường kêu “kẽo kẹt” vô cùng chân thật.
“CẮT! Tốt lắm!”
Cảnh quay kết thúc. Vai diễn của Mạnh Kiều cũng chính thức đóng máy.
Trần Thâm vẫn đang nằm đè trên người Mạnh Kiều. Quần áo của cô đã bị cởi hết, bộ ngực chỉ dùng miếng dán ngực mỏng manh che lại. Anh đột nhiên cúi xuống, thì thầm vào tai cô: “Làm sao bây giờ? Anh cứng rồi.”
Mạnh Kiều xấu hổ chết đi được. Cô đẩy mạnh anh ra, vội vàng ngồi dậy. Ở đây vẫn còn có người đấy!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận