Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trận Chiến Trên Phim Trường
Trần Thâm bị cô đẩy ra, nhưng anh không hề giận. Anh mỉm cười, cầm lấy chiếc áo choàng, dịu dàng khoác lên tấm thân trần trụi còn đang run rẩy của cô.
“Có… có người đó!” Mạnh Kiều đỏ mặt lườm anh, vội vàng kéo chặt vạt áo.
“Ừm.” Anh thản nhiên đáp. Bàn tay to lớn của anh không quên khẽ nhéo mông cô một cái, rồi mới thì thầm: “Em ra phòng trang điểm trước đi. Anh… cần ‘bình tĩnh’ một chút.”
Mạnh Kiều vội vàng chạy đi. Tới khi thay đồ xong, cô vẫn thấy mặt mình nóng ran. Cô lấy điện thoại, rón rén nhắn tin:
Kiều Kiều bị lừa: Anh ổn chưa?
Thay vì trả lời, Trần Thâm gửi cho cô một vị trí, ngay tại phim trường vừa quay.
Vốn dĩ đạo diễn Trương nghĩ cảnh giường chiếu này sẽ tốn cả buổi, ai dè hai người diễn “nhập tâm” quá, chỉ một lần đã qua. Ông thừa biết chuyện gì đang xảy ra, nên đã lùa hết nhân viên công tác ra ngoài, “biết điều” để lại không gian cho cặp đôi chính.
Mạnh Kiều lén lút quay trở lại. Phim trường rộng lớn giờ đây tối om, chỉ còn ánh đèn mờ ảo hắt ra từ chiếc giường đạo cụ.
“Anh ở đâu đó?” Cô gọi nhỏ.
“Ở đây.”
Cô đi theo tiếng nói, phát hiện Trần Thâm vẫn ngồi ở mép giường. Anh nhìn cô, nụ cười vừa bất đắc dĩ vừa mang theo ý trêu chọc.
“Ai bảo anh đóng phim mà còn…” Mạnh Kiều đỏ mặt, đi tới vuốt tóc anh, cố gắng làm anh bình tĩnh.
“Bạn gái anh đáng yêu như vậy,” anh bắt lấy tay cô, “lại còn cởi sạch nằm dưới người anh. Em bảo anh làm sao có thể không có phản ứng?”
Anh kéo cô ngồi lên đùi mình, vòng tay siết chặt eo cô. Môi anh lại tìm đến cổ cô, giọng nói khàn đặc: “Bây giờ không có ai. Chúng ta tiếp tục.”
“Không được đâu!” Mạnh Kiều giật nảy mình. “Lát nữa còn phải đi liên hoan đó!”
“Không sao. Rất nhanh sẽ xong mà.” Trần Thâm bắt đầu hôn tới hôn lui, gieo rắc những nụ hôn ướt át lên vành tai cô.
“Em không tin! Anh là tên lừa đảo!” Mạnh Kiều lên án anh. “Miệng lưỡi đàn ông! Anh không bao giờ ‘nhanh’ được, mỗi lần anh làm đều siêu lâu!”
Trần Thâm bật cười. Tiếng cười trầm ấm của anh rung lên trong lồng ngực: “Mỗi lần đều sướng đến phát khóc không phải là em sao?”
“A! Anh đừng nói nữa!” Mạnh Kiều xấu hổ, không biết nên che miệng anh lại hay che tai mình nữa.
“Hay là thế này,” anh cắn nhẹ vào dái tai cô, thương lượng. “Em rên thật dễ nghe, thật lớn… anh hứa sẽ nhanh.”
Mạnh Kiều không trả lời, nhưng cơ thể mềm nhũn trong vòng tay anh đã là câu trả lời thỏa hiệp.
Hôm nay cô mặc váy, càng tiện cho Trần Thâm làm chuyện xấu. Anh chỉ cần vén nhẹ tà váy lên là có thể thấy được khu rừng bí mật. Để giúp Mạnh Kiều nhanh chóng nhập cuộc, Trần Thâm không nói hai lời, trực tiếp cúi đầu, dùng miệng.
Biết anh muốn làm gì, Mạnh Kiều vội vàng giữ đầu anh lại: “Em… Em còn chưa tắm…”
Trần Thâm mặc kệ. Anh hôn lên đùi trong của cô, để lại một vệt nước óng ánh. “Ngoan, buông tay nào.”
Anh ngậm lấy nhụy hoa mẫn cảm, đầu lưỡi khéo léo đảo quanh, mang đến cảm giác kích thích tê dại. Nơi đó của cô vốn đã rất nhạy cảm. Quả nhiên, cô ướt rất nhanh.
Anh hôn lên môi cô, tay vẫn không ngừng trêu chọc bên dưới. Anh thì thầm những lời lẽ dâm đãng vào tai cô: “Bé cưng, em ướt rồi này.”
“Nơi này cũng cứng rồi à, hửm?” Anh sờ vào vị trí đầu vú đang căng cứng dưới lớp váy mỏng. Sự kích thích mãnh liệt khiến Mạnh Kiều khó mà nhịn được.
Anh đẩy cô nằm ngửa ra chiếc giường đạo cụ, đỡ lấy gậy thịt mạnh mẽ đâm tới.
“Trần… Trần Thâm… Anh ơi… Anh là tuyệt nhất!” Mạnh Kiều chịu thua, vòng tay ôm lấy anh.
“Bé cưng, muộn rồi.” Trần Thâm hôn môi cô, mặc kệ âm thanh “kẽo kẹt” của chiếc giường cổ, anh chỉ lo đâm mạnh vào nơi sâu nhất.
“Thích đâm tới nơi này không?” Anh cố tình đâm đến cửa tử cung rồi hỏi cô.
Mạnh Kiều không thèm quan tâm tới anh, chỉ rên rỉ không ngừng. Mỗi lần bị đâm tới chỗ đó, cảm giác vừa thoải mái lại vừa không thoải mái. Khoái cảm dần tăng lên, khiến cô càng dễ cao trào hơn.
“Anh ơi… nhanh một chút.” Mạnh Kiều nhỏ giọng nói.
“Nói cái gì?” Trần Thâm làm bộ không nghe thấy. Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy cô chủ động yêu cầu nhanh lên ở trên giường. Ngày thường, cô toàn khóc thút thít nói không làm nữa.
“Nhanh… Nhanh lên…”
“Kiều Kiều muốn nhanh như thế nào?” Trần Thâm cúi người ôm cô, giữ chặt lấy vai cô. “Đã muốn nhanh, thì anh sẽ cho em nhanh!”
Mười phút sau, vì bị đâm liên tục vào nơi sâu nhất, Mạnh Kiều co giật, đạt cao trào.
Anh rút ra, kéo chiếc quần lót vẫn còn treo ở cổ chân cô xuống, rồi nhét luôn vào túi quần của mình.
“Anh lại lừa em.” Mạnh Kiều thở dốc, nũng nịu nói.
“Anh lừa em cái gì?” Anh kéo cô dậy, để cô quỳ bò trên giường, mông nhếch cao lên, một tư thế mời gọi chết người .
“Anh nói rất nhanh sẽ xong.”
Ngón trỏ của anh xoa xoa cửa huyệt ướt đẫm vài cái, sau đó lại đỡ gậy thịt của mình, từ từ đi vào từng chút một . Phần đầu của nó ma sát với huyệt thịt, mang đến khoái cảm tê dại .
Mạnh Kiều vùi đầu vào trong chăn, cố gắng không để mình bật ra âm thanh. Tư thế này quá mỏi, cô dần mất sức, cuối cùng nằm bẹp xuống giường thở dốc .
“Hôn em đi.” Cô làm nũng.
“Anh nhanh lên đi.” Cô nhỏ giọng thúc giục, cứ có cảm giác sẽ có người đi vào.
“Đổi tư thế khác.” Trần Thâm ôm cô xuống giường. Làm trên chiếc giường cổ này âm thanh quá lớn. Anh để cô dựa vào bức tường bên cạnh giường, hai tay anh vòng ra sau lưng cô, sợ mình làm mạnh sẽ khiến cô bị thương. Anh nâng một chân của cô lên, tư thế này càng tiện cho anh đi vào sâu hơn.
Mạnh Kiều nằm trọn trong ngực anh, bị anh làm cho rên rỉ không ngừng. Hơi thở nóng rực của cô phả vào ngực anh, ngưa ngứa.
Không biết bao lâu sau, cô gái nhỏ rên lên một tiếng yêu kiều, cùng với tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông khi anh phóng thích.
Anh giúp cô mặc lại quần lót. Thấy chân cô hơi run run, Trần Thâm lặng lẽ mỉm cười, thầm nghĩ mình cũng không phải người rồi. Anh ôm chặt cô vào lòng, thật sự không muốn buông tay, không muốn để cô về!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận