Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Sáng Muộn Màng
Khi Trần Thâm tỉnh giấc, ánh mặt trời đã len lỏi qua khe rèm, chiếu lên khuôn mặt say ngủ của Mạnh Kiều. Cô vẫn đang gối đầu lên cánh tay anh, hơi thở đều đặn, khóe miệng khẽ cong lên như đang mơ một giấc mơ đẹp. Anh nằm im, nhìn cô thật lâu.
Bên ngoài cửa sổ, âm thanh của cuộc sống bắt đầu vọng vào. Tiếng xào rau lách cách của nhà hàng xóm, tiếng bánh xe lộc cộc của gánh hàng rong, và cả tiếng trẻ con nô đùa ríu rít . Anh chợt nhớ lại lý do Mạnh Kiều nói vẫn muốn ở khu chung cư cũ này. Cô nói cô thích “bầu không khí” ở đây, thích cái “khói lửa nhân gian” này.
Lúc ấy, anh chỉ lo lắng trị an ở đây không tốt. Nhưng bây giờ, nằm bên cạnh cô, nghe những âm thanh đời thường này, anh lại thấy nó bình yên đến lạ. Nó đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo trong căn biệt thự của anh.
Đúng lúc này, Mạnh Kiều cựa mình, lẩm bẩm vươn vai, rồi từ từ mở mắt ra. Bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình chăm chú, cô hơi ngượng ngùng.
Trần Thâm ôm lấy cô, kéo cô sát vào lồng ngực mình. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, giọng nói còn ngái ngủ: “Chào buổi sáng.”
Chỉ vì một câu “chào buổi sáng” dịu dàng này, toàn bộ ký ức của đêm qua lập tức ùa về trong đầu Mạnh Kiều, khiến mặt cô đỏ bừng.
Đêm qua, cô đã to gan lớn mật, bắt Trần Thâm phải “thở dốc” cho cô nghe. Mà anh, thế mà lại thật sự làm theo lời cô nói. Anh cắn vành tai cô, theo tiết tấu ra vào mạnh mẽ của cơ thể, nhẹ giọng rên rỉ bên tai cô. Âm thanh đó, không hề mềm mại đáng yêu, mà là thứ âm thanh trầm đục, đầy nhục dục. Nó khiến cho cả người cô nóng rực, bên dưới càng thêm ướt át.
“Còn nhớ hôm qua đã đồng ý với anh chuyện gì không?” Trần Thâm tựa cằm lên vai cô, hơi thở nóng rực phả vào gáy cô.
“Tới… tới phòng tập quyền anh à?” Mạnh Kiều méo miệng. Chẳng phải mấy đôi tình nhân khác hẹn hò đều là đi ăn, đi xem phim sao? Ai lại kéo bạn gái đi vận động mạnh như thế này chứ?
Trần Thâm xuống giường. Mạnh Kiều vẫn còn cuộn tròn trong chăn, che kín cả đầu.
“Ngoan ngoãn rời giường,” anh mặc xong quần áo, quay lại, kéo chăn của cô xuống. “Anh sẽ đồng ý một tâm nguyện của em.”
“Thật ạ?” Mạnh Kiều hé mắt ra, hỏi.
“Ừ.”
Mạnh Kiều lập tức ngồi dậy, hai tay xốc chăn lên, đứng trên giường, giang hai tay ra: “Anh cõng em đi?”
Trần Thâm mỉm cười. Anh không xoay người, mà mặt đối mặt với cô. Anh không “cõng”, mà cúi xuống, bế thốc cô lên kiểu công chúa, mang cô ra khỏi phòng ngủ.
“Anh đi rửa mặt đi, em làm bữa sáng cho.” Cô nói. “Anh ăn trứng chiên không?”
“Có.” Anh buông cô ra.
Trần Thâm đang đánh răng trong phòng tắm, nghe thấy Mạnh Kiều ở bên ngoài hét lớn: “Anh có muốn ăn sốt cà chua không?”
Anh súc miệng, rồi nói vọng ra: “Không cần.”
Bên kia không trả lời anh. Trần Thâm rửa mặt xong, về phòng tùy tiện mặc một cái áo phông rồi đi ra phòng bếp .
“Anh xong rồi à?” Mạnh Kiều quay đầu nhìn anh.
“Ừ, em đi đi, để anh làm.” Anh nhận lấy cái xẻng lật trứng từ tay cô.
“Vâng, đây là cháo, anh hâm nóng lại nhé.”
Nhìn dáng vẻ ở nhà đảm đang của Trần Thâm, Mạnh Kiều thật sự rất muốn nhào tới hôn anh một cái. Nhưng mà… cô còn chưa đánh răng, đành phải nhịn xuống.
Khi Mạnh Kiều ra khỏi nhà vệ sinh, Trần Thâm đã dọn bàn xong xuôi.
“Anh uống nước ép nho không?” Cô mở tủ lạnh ra, hỏi.
“Ngọt không?”
“Em cảm thấy anh sẽ thích.”
“Cho anh một ly.”
Hai người ngồi đối diện nhau. Mạnh Kiều nhiệt tình mời chào: “Trứng chiên sốt cà chua của em là cực kỳ cực kỳ ngon! Anh có muốn ăn thử một miếng không?”
“Không cần đâu.” Trần Thâm nghĩ thôi đã thấy hương vị đó rất kỳ lạ rồi.
Mời chào thất bại, Mạnh Kiều cởi dép lê. Bàn chân trần của cô luồn xuống dưới bàn, giẫm nhẹ lên chân người đối diện. Giẫm một chút còn chưa đủ, cô còn bắt đầu đánh nhịp, theo bài hát mà cô đang ngân nga trong miệng.
Trần Thâm mở hai chân ra, kẹp chặt bàn chân đang làm loạn của cô lại.
“Ngoan ngoãn ăn cơm đi.”
Hai người tiếp tục duy trì tư thế mờ ám đó để ăn hết bữa sáng, dù rằng, thời gian lúc này đã sang tới buổi chiều.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận