Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khu Vườn Tình Ái
Trần Thâm thản nhiên kể thêm vài cái tên nữa. Hóa ra, không chỉ có thầy Trương và thầy Lý, mà còn mấy vị đạo diễn lừng danh, ảnh hậu quốc tế cũng đều là hàng xóm của anh. Mạnh Kiều thật sự choáng váng. Đây không phải là khu biệt thự, đây rõ ràng là nơi dành riêng cho những ngôi sao đình đám nhất giới giải trí! Và bạn trai cô, người đàn ông vừa đêm qua còn mải mê khám phá cơ thể cô, lại chính là một trong những “ông trùm” của nơi này.
Về đến nhà, Trần Thâm lập tức xắn tay áo vào bếp, chuẩn bị bữa sáng (dù đã là buổi chiều). Mạnh Kiều thì lười biếng nằm ườn ra sô pha ngoài phòng khách, bật trò chơi “quản lý trấn nhỏ” mà cô đang nghiện.
Chiếc sô pha rất dài, nhưng Trần Thâm lại không ngồi ở đầu kia. Anh đi thẳng tới, ngồi xuống ngay bên cạnh cô. Mạnh Kiều đang định nhích mông sang để nhường chỗ, thì anh đã giữ cô lại. Anh cúi xuống, nhấc cả hai bàn chân trần của cô đặt lên đùi mình, rồi bắt đầu mát xa.
Anh không mặc quần dài, chỉ mặc một chiếc quần short ở nhà. Da thịt đùi anh rắn chắc, ấm nóng, tiếp xúc trực tiếp với lòng bàn chân cô. Ngón tay anh thon dài, mạnh mẽ, ấn vào từng huyệt đạo.
“Ưm…” Được mát xa quá mức thoải mái, Mạnh Kiều không nhịn được mà phát ra một âm thanh rên rỉ nho nhỏ.
Trần Thâm niết mạnh vào gan bàn chân cô, khiến cô giật nảy. Anh cúi xuống, giọng nói trầm khàn mang theo ý cười: “Mới sáng sớm ra mà đã muốn quyến rũ anh rồi à?”
Mạnh Kiều xấu hổ, dùng chân còn lại đá nhẹ vào ngực anh.
“Không chơi nữa, hỏng mắt đấy.” Một lát sau, anh lấy điện thoại khỏi tay cô.
“Nhưng mà chán…”
“Ra ngoài một chút nhé?” Anh hất đầu về phía khu vườn nhỏ.
Ngoài vườn, những đóa hoa sơn chi đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát. “Đây là mẹ anh trồng. Bà nói trong nhà có nhiều cây cỏ mới có sinh khí.”
“Thơm quá! Có thể hái về cắm trong nhà không ạ?”
“Để anh đi lấy kéo.” Anh giữ cô lại. “Em đứng đây thôi, trong hoa có bọ, đừng tới gần quá.”
Khi Trần Thâm đi ra, anh thấy Mạnh Kiều đang ngồi xổm bên cạnh đóa hoa, giơ điện thoại lên tự chụp ảnh.
“Lần này… có thể có anh trong đó chưa?” Anh vẫn còn nhớ chuyện bị cô từ chối trong xe lần trước.
Mạnh Kiều cười khúc khích, đứng dậy kéo tay anh, hai người kề má chụp chung mấy tấm hình.
“Hay là… sau này mình trồng thêm bạc hà và cà chua bi ở đây đi anh?” Cô nhìn mảnh đất trống bên cạnh, mắt sáng rực. “Giống như trong trò chơi ‘trấn nhỏ’ lúc nãy của em đó!”
“Được. Em muốn trồng gì cũng được.” Trần Thâm ôm eo cô từ phía sau, để cô dựa hoàn toàn vào lồng ngực mình.
“Nhưng mà anh nói trước,” anh cắn nhẹ vành tai cô, “anh không có tiền mua cả một cái trấn như trong game cho em đâu.”
“Anh đúng là phần tử phá hoại cảm xúc rung động!”
Anh bật cười, giơ kéo lên: “Em muốn hái bông nào? Chỉ đi.”
Mạnh Kiều chỉ chỗ nào, anh cắt chỗ đó.
Buổi trưa mùa hè rất thích hợp để ngủ. Sau khi ăn xong, Mạnh Kiều đã mệt rã rời. Ánh nắng trong phòng ngập tràn, kéo rèm xuống thì ngột ngạt, mà mở ra thì lại chói mắt .
Trần Thâm đổi chỗ cho cô. Anh không kéo rèm, mà nghiêng người, dùng chính cơ thể cường tráng của mình để che đi ánh sáng chói mắt bên ngoài. Anh để Mạnh Kiều gối đầu lên ngực mình, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên lưng cô.
“Ngủ đi. Anh ở đây.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận