Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Son Môi Vụng Về
Mạnh Kiều đang mơ màng thì bị tiếng chuông điện thoại của Trần Thâm đánh thức. Anh “Alo” một tiếng, giọng nói còn ngái ngủ.
“Alo, Trần Thâm, cậu đang ngủ à?” Đầu dây bên kia là Lục Thần. “Tôi đang ở biệt thự vùng ngoại ô, có mấy anh em. Cậu tới đây không?”
Trần Thâm liếc nhìn cô gái nhỏ đang dụi mắt trong lòng mình.
“Tôi… hỏi một chút đã.”
“Hỏi ai? Bạn gái cậu à?” Lục Thần la lên.
“Ừ.” Anh thản nhiên đáp, rồi cúp máy.
Anh khảy khảy hàng lông mi dài của Mạnh Kiều, hỏi: “Lục Thần rủ đi chơi ở vùng ngoại ô, tiệc nướng. Em có muốn đi không?”
Mạnh Kiều biết Lục Thần, là anh em tốt của Trần Thâm. “Có thể ạ… nhưng mà em không biết chơi mấy trò chơi tiệc tùng đâu.”
“Không sao.” Anh hôn lên trán cô. “Bên kia có vườn dưa. Anh đưa em đi hái dưa hấu.”
Mạnh Kiều đứng trước tủ quần áo, băn khoăn. “Buổi tối chúng mình có trở về không ạ?”
“Không về đâu.” Trần Thâm đi vào, “Em mang theo quần áo đi. Bên kia có bể bơi, nếu em muốn bơi thì mang theo áo tắm.”
Mạnh Kiều mím môi. Cô không biết bơi, nên quyết định chỉ mang thêm một bộ quần áo để nghịch nước.
Cô ngồi xổm trên mặt đất, mở vali ra, sắp xếp quần áo của cả hai người vào chung một vali . Trần Thâm nhìn cô một lúc, rồi cũng đi lấy đồ của mình. Anh đưa cho cô, và nhân lúc cô không để ý, anh lén cho thêm một cái hộp nho nhỏ vào ngăn bí mật.
Mạnh Kiều muốn mặc một chiếc váy thật đẹp. Dù gì cũng là lần đầu ra mắt bạn bè của anh, cô không thể để anh mất mặt.
“Ở nông thôn có nhiều muỗi,” anh ngăn lại, “em mặc quần dài đi.”
Cuối cùng, cô đành phải thay một chiếc áo sơ mi trễ vai và một chiếc quần dài ống rộng bằng lanh mỏng, họa tiết hoa lá li ti mà cô hay đùa là “quần của bà ngoại”. Dù sao thì nó cũng thoáng mát, và quan trọng là… phòng muỗi .
Cô sửa sang đầu tóc trong phòng tắm, rồi cầm hai thỏi son môi đi ra.
“Màu nào hợp hơn ạ?”
Trần Thâm chỉ vào thỏi son màu đỏ cam bên tay phải. Anh vỗ vỗ lên đùi mình, ra hiệu cho cô ngồi xuống: “Để anh tô son cho em?”
“Hả?” Mạnh Kiều ngạc nhiên, “Em có thể tin tưởng kỹ năng của một ‘thẳng nam’ như anh không?”
Cô ngoan ngoãn đưa thỏi son cho anh, rồi ngồi đối mặt với anh. Trần Thâm mở nắp son, một tay nâng cằm cô lên. Anh bắt đầu dùng thỏi son tô tô vẽ vẽ lên đôi môi mềm mại của cô. Anh tô rất chậm, rất chăm chú, như thể đang làm một tác phẩm nghệ thuật. Sau khi tô xong, anh còn bảo cô mím môi lại, dáng vẻ cực kỳ chuyên nghiệp .
“Đẹp không?” Mạnh Kiều hồi hộp hỏi.
“Đẹp.” Anh trả lời, rồi không nhịn được, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.
Cho đến khi Mạnh Kiều chạy vào phòng tắm, nhìn mình trong gương… Cô chỉ muốn gào lên. Đẹp cái quỷ gì chứ! Anh tô son lem hết ra ngoài viền môi, nhìn cô không khác gì vừa ăn ớt cay bị sưng cả miệng lên vậy.
Cô không thể hiểu nổi, với cái bộ dạng này, sao ban nãy anh có thể hôn cô được?
Cô vội vàng dùng nước tẩy trang lau đi, tô lại một lớp son khác, rồi mới cùng anh xuất phát.
Xe đi về phía ngoại thành, nhà cửa ngày càng thưa thớt. Nhìn con khủng long nhỏ đang đung đưa, Trần Thâm bỗng nhớ ra: “Anh… hình như còn chưa tặng em thứ gì.”
Mạnh Kiều nheo mắt suy nghĩ, rồi cười hì hì: “Hình như… là em cũng không muốn thứ gì.”
Lúc đó Trần Thâm không nói gì. Nhưng sau khi trở về từ chuyến đi này, anh đã đưa cho cô một cái thẻ đen không giới hạn hạn mức .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận