Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Đầu Tiên
Cô ngồi trên một tảng đá để ngâm chân. Anh tựa vào cái cây bên cạnh, thân hình cao gầy, một chân chống lên thân cây ở phía sau, im lặng không nói.
Tóc mái của người đàn ông vẫn còn ươn ướt, mi mắt hơi cụp xuống, vẻ mặt có chút hờ hững. Nhìn anh giống như đang lơ đễnh, nhưng sự chú ý của anh từ đầu đến cuối luôn đặt trên đôi chân đang ngâm trong thau nước kia. Mu bàn chân trắng nõn, sạch sẽ, quả thật khiến người ta chỉ muốn vươn tay ra mà thương yêu.
“Cẩn thận vết thương chạm phải nước.” Anh nhắc. “Vâng.”.
Đêm nay, chưa bao giờ dài và khó trôi qua như thế này.
Trần Chiêu Hàn không ngờ sẽ có một ngày như thế này. Một cô gái. Một cô gái xinh đẹp vừa quen biết chưa được bao lâu, đang nghiêng người nằm ở nơi mà chỉ cần anh vươn tay ra là đã có thể chạm vào, mà anh, lại không thể làm gì được.
Trước đó, anh cũng từng nghĩ sẽ nhường giường cho cô, còn mình thì ra bên ngoài ngủ. Nhưng nếu như ngày mai cô vẫn còn ở đây, có phải anh phải tiếp tục ngủ ở bên ngoài để làm một bậc chính nhân quân tử hay không?.
Anh trước giờ không phải là chính nhân quân tử gì cho cam. Tam quan của anh trước nay toàn là dựa theo sở thích của bản thân.
Nhưng anh cũng là một người đàn ông bình thường của thế giới này, cũng sẽ thấy sắc mà nổi hứng, cũng thèm khát sự an ủi, vỗ về giữa nam và nữ.
Anh cảm thấy đây giống như một thử thách. Càng giống như một giấc mơ dịu dàng, không biết khi nào sẽ đột ngột tỉnh lại.
Từ Tư Nhan nằm nghiêng, không một chút buồn ngủ. Đôi mắt trong veo, sáng rực của cô phản chiếu ánh trăng sáng bên ngoài cửa sổ, trông càng thêm lấp lánh, linh động.
Hô hấp của người đàn ông ở phía sau đều đều, trầm ổn.
Anh đã hỏi cô có để ý việc ngủ chung giường với anh hay không. Cô đã không thẳng thừng từ chối. Khi ấy, cô nhìn sườn mặt hơi ửng đỏ của người đàn ông, đường nét gương mặt anh cứng nhắc bởi vì căng thẳng mà căng chặt lại. Từ góc độ của cô nhìn qua, đó hoàn toàn là một kiểu gợi cảm, ngập tràn mê hoặc.
Cô đã tinh nghịch bật cười: “Anh không phải là muốn chiếm tiện nghi của tôi đó chứ?”.
“…..”.
Người đàn ông không nói gì, anh chỉ né tránh ánh mắt của cô, đi qua đóng cửa phòng lại, rồi lạnh nhạt nói một câu: “Ngủ thôi.”.
Trong phòng lúc này rất yên tĩnh, thời gian chậm chạp trôi qua… Rất lâu, lâu đến mức Từ Tư Nhan suýt chút nữa đã ngủ thiếp đi.
Đột nhiên, một cánh tay nhẹ nhàng đặt lên eo cô. Động tác rất cẩn thận, giống như sợ làm cô kinh động.
Nếu như chỉ là như thế, Từ Tư Nhan có lẽ vẫn có thể nhắm mắt mà nhịn thêm một lúc nữa. Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, cánh tay ấy vén tấm chăn mỏng trên người cô lên, rồi vươn vào trong. Cho dù nó vẫn chỉ đặt trên eo cô, nhưng rõ ràng đã không còn giống như trước. Nhiệt độ khô nóng từ da thịt anh, cách một lớp quần áo mỏng, truyền thẳng đến thân thể cô, ngập tràn cảm giác nguy hiểm khôn lường.
Đợi đến khi anh vẫn muốn tiếp tục trượt tay đi vào sâu hơn, Từ Tư Nhan không nhịn được mà giãy giụa. Nhưng sức lực của nam và nữ vốn khác xa nhau, cô còn chưa bắt đầu giãy giụa đã bị anh cưỡng ép giữ chặt lại.
“Đừng động đậy!” Môi anh đè sát trên vành tai của cô, rất nhẹ, nhưng cũng rất nóng.
Gần như ngay khi cô vừa cựa quậy, Trần Chiêu Hàn đã cường thế ôm cô vào lòng. Hô hấp nóng hổi của anh phả thẳng vào mái tóc cô. Anh đã ngửi được mùi hương trên người cô, vừa thơm ngọt, vừa quyến rũ.
Anh là một người đàn ông trẻ trung, mạnh mẽ ở trong núi. Anh đang ở độ tuổi chính trực, trẻ trung nhất, lại chưa từng có cô gái nào. Dưới tình huống như thế này, vốn dĩ không thể nào thật sự an phận mà nằm ngủ cả một đêm được.
Đắp chung chăn mà đơn thuần đi ngủ, đó không phải là một đêm của những người trưởng thành.
Anh nói: “Đừng động đậy lung tung, để anh ôm em một lúc.”.
Chiếc giường đơn bằng gỗ rộng khoảng 1m5 phát ra một tiếng cót két. Trong lòng Từ Tư Nhan đột nhiên căng thẳng muốn chết. May là cô nằm xoay lưng với anh, không đến nỗi bị anh nhìn ra điều gì. Cô giả vờ điềm tĩnh, thả lỏng thân thể, nghĩ thầm nên làm thế nào để thay đổi chủ đề.
“Anh tên là gì?”
“Trần Chiêu Hàn.”
“Gia đình anh?”
“Không còn ai.”
Đây chính là kẻ kết thúc câu chuyện trong truyền thuyết đây mà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận