Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ký Ức Dậy Sóng
Từ Tư Nhan không biết phải nói gì nữa. Cô không phải là kiểu người giỏi xã giao hay khơi chuyện. Bị giam cứng trong lồng ngực của một gã đàn ông xa lạ, trong một không gian chật hẹp thế này, cô hoàn toàn không biết phải nói gì mới được xem là bình thường.
Trên người cô đang khoác bộ quần áo cũ mèm của Trần Chiêu Hàn từ thời anh ta còn mười mấy tuổi. Chiếc áo vạch sọc kẻ xanh lam xen trắng, tay áo chỉ dài đến bảy phần, vạt áo không đến nỗi hở rốn, nhưng cũng chỉ vừa vặn che được cái bụng nhỏ.
Hai người bọn họ vẫn chưa cởi quần áo, nhưng cánh tay mà Trần Chiêu Hàn đang ôm ghì lấy eo cô giống như một thanh sắt nung, hừng hực truyền nhiệt. Cái nóng bỏng rát ấy như đang thiêu đốt làn da mỏng manh qua lớp vải, khiến eo cô ngứa ngáy.
Cô không biết, gã đàn ông này chưa từng có kinh nghiệm nam nữ. Anh ta lớn lên như một cái cây hoang dã. Thời mới lớn, anh cũng từng cùng đám bạn choai choai trong thôn đi leo tường, rình trộm. Bọn họ dán tai vào vách nhà của bà góa phụ ở kế bên, lắng nghe cái động tĩnh kịch liệt, cái âm thanh va chạm da thịt dồn dập, và tiếng rên rỉ đứt quãng truyền ra từ bên trong.
Đám thiếu niên chơi cùng anh khi đó, thằng nào thằng nấy đều cứng lên. Bọn chúng lần lượt lôi “thứ đó” ra khỏi quần, rồi bàn tay bắt đầu thuần thục làm việc.
Sau đó, cả bọn mặt đỏ tai hồng, hít thở dồn dập, tựa sát vào vách tường mà im lặng lắng nghe. Cuối cùng, khi âm thanh bên trong đã tắt, chúng nó nhìn nhau, đưa mắt láo liên, rồi đột nhiên bật cười hô hố.
Thằng Cẩu Đản khịt mũi: “Lý Oa, tốc độ tay của mày nhanh thật đấy, bắn cũng nhanh nữa.” Thằng Thiết Đầu bĩu môi: “Còn có mặt mũi nói người ta. Cái của nợ của mày nhỏ như thế, nói không chừng sau này đến cái lỗ của vợ cũng tìm không thấy.”
Mọi người lại ồn ào cười rộ lên, rồi lần lượt thầm ước nguyện về tương lai.Lý Oa gân cổ cãi: “Sau này ông đây phải cưới con mụ có cái mông to nhất thôn. Phải cắm thật sâu, cho đỡ bị bắn sớm!” Cẩu Đản lại nói: “Tao… tao muốn cưới cái bà góa phụ lẳng lơ như thế kia. Lúc làm chắc chắn sướng hơn dùng tay của mình nhiều!”
Trần Chiêu Hàn khi đó vẫn luôn im lặng. Anh được xem là chàng trai đẹp mã nhất trong thôn, làm việc gì cũng giỏi, đi săn cũng là tay cự phách. Không nghi ngờ gì, anh đã trở thành đối tượng sùng bái của đám thiếu niên. Bọn chúng cũng từng tò mò liếc trộm thứ được giấu trong quần anh, một đống căng phồng, giống như đang cất giấu một cây gậy lớn, khiến người khác phải nghĩ bậy.
Cho nên, tất cả mọi người đều nhìn anh, muốn nghe xem tiêu chuẩn của anh cao đến đâu.
Chàng trai trẻ nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Giữa đêm tối, mắt anh ta sáng như mắt sói.Anh nói: “Tao muốn cưới một cô gái thật trắng, gầy gầy, giống như yêu tinh…”
Mọi người lại lần nữa ha hả cười lớn. Nhưng bọn họ đều cảm thấy, Trần Chiêu Hàn không giống với bọn họ. Mắt nhìn người của anh, tất nhiên cũng cao hơn bọn họ một bậc. Một cô gái giống như yêu tinh, có thằng đàn ông nào mà không muốn chứ.
Khi đó, sắc đêm cũng vừa phải, giống hệt như tối hôm nay. Một vầng trăng sáng vằng vặc soi khắp sân vườn. Cái cây trong sân lay động, vươn cành lá ra ngoài vách tường, nhẹ nhàng đung đưa trong gió, giống như đang lắng nghe những bí mật vừa hạ lưu vừa khờ dại của đám thiếu niên.
Và đêm nay, người phụ nữ trong mơ của anh, cô gái “yêu tinh” ấy, đang mặc quần áo của anh, nằm trên chính chiếc giường của anh. Trần Chiêu Hàn thầm nghĩ, cho dù đây chỉ là một mối nhân duyên mong manh, một sự ngang trái của định mệnh, anh cũng nguyện cầu xin được một chút an ủi.
Càng nghĩ, cơ thể anh càng nóng lên. Anh không nhịn được mà áp sát đến, ôm chặt lấy cô hơn nữa. Cô gái trong lòng anh đột nhiên bắt đầu giãy giụa. Cái cựa quậy yếu ớt đó như một mồi lửa, khiến máu nóng toàn thân anh tức khắc sục sôi. Cuối cùng, anh trầm mặc, dùng sức mạnh cường thế siết cô thật chặt, dán cơ thể mềm mại của cô vào lồng ngực bỏng rát của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận