Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tấm Nệm Thịt Người
Từ Tư Nhan nhất thời quên mất mình định nói điều gì. Trên cơ thể người đàn ông này có một sức quyến rũ mạnh mẽ của riêng anh ta. Anh ta có sức nặng hơn cả những gì cô tưởng tượng. Anh ta có thể khiến cô mềm oặt, tan chảy thành một vũng nước trong tay anh ta.
Đợi đến khi cô lại muốn ngăn cản, Trần Chiêu Hàn đã lên tiếng, giọng nói đầy dụ dỗ: “Có muốn ngủ trên người anh không?” “Tại sao? Nằm trên người anh sẽ thoải mái hơn giường sao?” “Em thử thì biết ngay thôi.”
Sau đó, anh vươn tay ôm cô, đặt cô nằm sấp lên trên người anh. Cô nhẹ hơn anh tưởng tượng rất nhiều. Anh nằm ngửa ra, còn cô nằm sấp trên vòm ngực rắn chắc của anh. Cô kìm lòng không đậu mà rên rỉ một tiếng.
“Sao thế?” Anh cố ý hỏi. “Phía dưới…” “Phía dưới làm sao?” Anh giống như không hề biết sự bối rối của cô. Bàn tay anh vẫn vịn trên eo cô, còn nhấc mông cô lên một chút. Có một thứ gì đó vừa hay chọc thẳng vào giữa khe đùi của cô.
“Ưm~” Cô xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên, cũng mềm oặt không động đậy nổi. Giọng nói cô yếu ớt: “Em muốn xuống.” Thứ đó của anh giống như vừa bừng tỉnh, nó đang đâm chọc, cọ xát dữ dội vào giữa háng cô.
Anh cười khẽ, giọng khàn đi: “Nếu em dám xuống, anh sẽ lập tức lột sạch quần áo của em.” “Tại sao lại phải thế này?” Cô không từ bỏ ý định. “Như thế này… thoải mái hơn.” Anh than vãn một tiếng.
Trên thực tế, cả hai người đều không hề dễ chịu. Trần Chiêu Hàn đã có vài lần muốn cởi phăng cái quần của cô ra.
Chiếc giường gỗ thỉnh thoảng lại cót két một tiếng. Là do Từ Tư Nhan. Cô thật sự vừa thẹn thùng vừa lúng túng. Cách vài lớp vải vóc, cái vật cứng rắn giữa háng anh giống như một con thú nhỏ đang giở trò xấu, nó cứ đâm chọc từng cú một vào nơi nhạy cảm nhất của cô. Trên người cô giống như có một dòng điện chạy qua, rất nhanh đã toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Cuối cùng, trong tình huống không dám kinh động đến “chính chủ”, cô chỉ có thể hành động thật khẽ khàng, nhích mông lên một chút, cố gắng cách xa nó ra. Nhưng tư thế như thế này không thể kiên trì được lâu. Thân thể cô không cầm cự nổi, lại ngã oặt xuống.
Cô thử đi thử lại mấy lần như vậy, bản thân cô cũng mệt lả đi, cuối cùng còn bị Trần Chiêu Hàn giữ chặt lấy mông, khàn giọng uy hiếp: “Em mà còn nhúc nhích nữa, anh sẽ thật sự lột sạch quần áo của em đấy.”
“…….” Lông măng sau lưng cô dựng hết cả lên. Từ Tư Nhan lập tức nằm yên, cô nằm sấp trên người anh giống như một con rùa nhỏ, không dám động đậy một li. Tấm đệm thịt người này vừa rắn chắc vừa nóng bỏng, nó thiêu đốt trái tim cô, khiến nó một mực nóng hổi.
May mắn là cô không phải rất bài xích người đàn ông này. Giữa chóp mũi cô toàn là mùi hương của suối mát trên người anh, nhàn nhạt mà sạch sẽ.
Nể mặt cô ngoan ngoãn nghe lời, Trần Chiêu Hàn lần nữa phát lòng từ bi. Anh nhấc cô xích lên một chút, để phía dưới không còn bị ép chặt như trước nữa. Anh nhẹ nhàng tránh đi vết thương trên chân cô, ra hiệu bảo cô khép chân lại. Ban nãy, khi Từ Tư Nhan nằm sấp trên người anh, cô bị cái vật cứng giữa háng anh cấn đến khó chịu, nên đã vô thức tách chân ra để tránh đi. Nhưng nào ngờ lại “chó ngáp phải ruồi”, con thú nhỏ xấu xa nào đó, cứ nỗ lực chen lấn vào giữa háng cô.
Hiện tại, khép chân lại, chính là trực tiếp kẹp lấy “thứ đó” của người đàn ông. Cô nghe thấy anh rên hừ một tiếng. Bàn tay anh đè trên mái tóc cô, khàn giọng nói: “Ngủ đi.”
Từ Tư Nhan kẹp chặt hai chân, cố gắng ấp ủ cơn buồn ngủ. Anh thì rất ổn, nhưng đêm nay thì không ổn chút nào. Đêm nay là đêm trăng tròn. Ban đầu cô rất căng thẳng, giữa háng cũng rất nóng. Nhưng tiếp đến, cô phát hiện nó không còn chọc vào cô nữa, chỉ thỉnh thoảng có bộ phận nào đó vặn vẹo không yên, cọ cọ vào đùi cô. Cô bèn chậm rãi thả lỏng trái tim đang treo trên cao của mình xuống.
Thời gian thật dài dần trôi qua. Có lẽ là ban nãy dằn vặt đã mệt, Từ Tư Nhan đếm tần suất mạch đập ở dưới xương quai xanh của anh, mơ màng một lúc, đầu óc nặng trĩu rồi ngủ thiếp đi.
Đêm rất yên tĩnh. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng trắng như tuyết, nặng nề rọi xuống. Trần Chiêu Hàn như có như không xoa xoa mái tóc của cô. Sợi tóc mềm mại, trơn bóng, giống hệt như con người cô.
Có lẽ là hơi thở của cô phả vào giữa cổ anh quá đỗi dịu dàng, trong vô hình đã xoa dịu anh, xoa dịu bản năng thú tính đang gào thét trong cơ thể anh. Anh không còn dày vò cô nữa, mà chậm rãi phớt lờ cái cỗ dục vọng đang bành trướng, kìm nén muốn nhảy ra khỏi quần ở dưới thân.
Anh vốn không có thói quen mặc quần áo khi đi ngủ. Có lẽ là, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã muốn một mực nuông chiều cô, cho cô một phần thương yêu trọn vẹn nhất. Mặt mũi cô xinh xắn, dáng vẻ dịu dàng, nhưng ánh mắt lại đen thuần trong vắt. Đối với anh, cô rõ ràng cũng có cảm tình. Hơn nữa, cô rất tin tưởng anh, ỷ lại vào anh. Điều đó khiến anh không muốn vội vã phá hoại sự ngây thơ quý giá ấy của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận