Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Giày Đỏ
Ngày hôm sau, Từ Tư Nhan tỉnh dậy vì bị ánh nắng làm cho chói mắt. Ánh nắng ban ngày sáng rực đang nghiêng ngả chiếu thẳng lên mặt cô, vừa ấm áp vừa chói chang.
Chiếc giường gỗ cót két một tiếng. Từ Tư Nhan vô thức giơ tay lên che ánh nắng chiếu vào mắt. Giữa hai đầu lông mày cô vô thức nhíu lại, hàng lông mi run rẩy. Phải qua một hồi, cô mới chậm rãi tỉnh táo hoàn toàn.
Nhìn căn phòng xa lạ, cô có một chút mờ mịt, không biết bản thân mình đang ở đâu. Đây không phải là nơi cô ở lúc trước.Đây là… nhà của người đàn ông kia. Ký ức của ngày hôm qua rất nhanh đã dồn hết về đầu óc của cô.
Rừng núi… Mưa… Vết máu… …Và, gã đàn ông đó. Anh ta tên là gì nhỉ?Trần Chiêu Hàn.
Đôi mắt cô lay động. Trong phòng bây giờ chỉ có một mình cô. Từ Tư Nhan nhanh chóng ngồi bật dậy, vén tấm chăn trên người ra, vội vàng leo xuống giường. Cô chân trần đạp trên nền đất, không kịp mang giày đã muốn chạy ra bên ngoài.
Nhưng còn chưa ra khỏi phòng, cô đột nhiên dừng bước. Giống như cảm nhận được điều gì đó, cô quay đầu lại, nhìn thấy chiếc giày vải màu đỏ của mình đang nằm ngay ngắn trên đất. Cô nhất thời dại ra.
Anh đã tìm giày về cho cô. Vết bùn đất bên trên cũng đã được giặt sạch sẽ. Cô nhớ là chiếc giày đó có lẽ đã bị rơi vào một cái hố bùn nào đó.
Cô bước hai ba bước qua đó, ngồi xổm xuống. Từ Tư Nhan động tác nhanh gọn mang giày vào, rồi mới chạy ra ngoài.
Hôm nay Trần Chiêu Hàn không đi xa nhà. Sáng sớm tinh mơ, khi tiếng gà trống gáy xong tiếng đầu tiên, anh đã thức dậy. Anh đang định từ trên giường nhảy xuống, thì tự nhiên nhớ ra trên cơ thể mình còn có một người đang đè lên.
Con gà trống gân cổ gáy mãi không chịu xong, Trần Chiêu Hàn vội vã vươn tay bịt đôi tai của cô gái lại. Đợi bên ngoài yên tĩnh rồi, anh mới buông tay ra. Qua một lúc sau, người đàn ông nhẹ nhàng đặt cô gái xuống bên cạnh, để cô nằm ngửa ra. Tầm mắt anh quan sát một vòng trên mặt cô, không thấy có gì khác thường.
Anh đang định ngồi dậy, vừa cúi đầu, chợt phát hiện sự khác thường ở giữa háng mình. Cái bản năng chào buổi sáng của một người đàn ông. Anh lại nhìn sang mặt cô. Gương mặt trắng nõn, mềm mại của cô đang say ngủ. Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở nhàn nhạt, nhẹ nhàng của cô.
Anh rất do dự. Vừa nghĩ đến cảm giác tối hôm qua mình đã hôn mặt cô, hôn mũi cô, hôn môi cô, phía dưới của anh gần như muốn nổ tung. Gương mặt đẹp trai của anh chậm rãi cúi xuống, chóp mũi nhẹ nhàng chạm vào da mặt cô. Trần Chiêu Hàn nghe thấy trái tim nóng bỏng của mình đang cuộn trào, đập thình thịch trong lồng ngực.
Anh lặng lẽ nhẫn nhịn. Phản ứng của thân thể khiến anh rất muốn có được cô, chiếm hữu cô ngay lập tức. Nhưng lý trí lại bảo anh đừng kích động, đừng làm cô tổn thương. Anh không muốn mình giống như một con quỷ đói sắc. Anh muốn sự đồng ý của cô. Cái ý nghĩ này nghe có vẻ ảo giác, mịt mù, nhưng anh vẫn muốn cố gắng một phen.
Sau vài giây giằng xé, anh âm thầm đưa ra quyết định. Anh leo xuống giường, đi ra khỏi phòng, đứng dưới gốc cây yên tĩnh một lúc lâu để hạ hỏa.
Trời khi đó còn chưa sáng hẳn. Anh đã một mình chạy ngược vào trong núi để giúp cô tìm giày. Khi quay trở về, anh vẫn luôn canh giữ ở trong sân, chờ cô thức dậy. Nghe thấy tiếng bước chân trong nhà, anh buông công việc đang làm dở trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn qua.
Trong sân nổi lên một trận gió nhẹ, hai chiếc lá cây lộn nhào vài vòng rồi dừng lại ngay bên chân anh. Từ Tư Nhan đứng trước cửa nhà chính, tay vịn vào cửa. Áo quần cô xộc xệch, để lộ ra nửa bên bả vai trắng ngần. Một chân cô đặt ở bên ngoài, một chân vẫn còn ở bên trong.
“Em dậy rồi à.” Anh đi về phía cô. “Vâng.” Cô cũng đi về phía anh. Cô hỏi: “Sao anh tìm được giày của em hay vậy?” Anh nói, giọng có chút tự hào: “Mỗi một nơi trong ngọn núi này, anh đều rất quen thuộc.”
Hôm qua Từ Tư Nhan chỉ nhắc đến một cách đại khái, vậy mà anh lập tức biết đó là nơi nào. Trên người anh đang mặc một chiếc áo ba lỗ kiểu ngụy trang, chân là quần dài thoải mái. Dưới chân vẫn là đôi giày vải đen quen thuộc. Đôi mắt trong veo của anh đi dưới ánh nắng, trông vô cùng đẹp trai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận