Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lột Bỏ Phòng Bị
Cho dù một người đàn ông trông có thật thà hay nghiêm chỉnh đến cỡ nào đi nữa, thì điều đó cũng không ảnh hưởng đến một mặt ham muốn sắc tình của anh ta, khi ở trước mặt cô gái mà mình thích. Bàn tay đang ở trên eo cô men theo bụng nhỏ, chui vào trong quần. “Ướt rồi à?”
Sờ đến một mảnh ẩm ướt, ngón tay khô nóng của anh lập tức trở nên cứng nhắc. Anh khàn giọng hỏi cô. Từ Tư Nhan không kịp ngăn cản. Tuy rằng bị anh sờ đến mức hai má nóng bừng, nhưng cô cũng không tránh, không né. Hai mắt cô nhìn thẳng vào anh: “Ừm…”. Anh nhìn cô chăm chú, đôi mắt nóng rực như lửa.
“Vậy… anh cởi quần giúp em nhé?” Anh nói, giọng đầy cám dỗ. “Quần ướt mặc sẽ không thoải mái đâu.” Da mặt Từ Tư Nhan không thể dày bằng anh được. Cô đỏ mặt, chỉ biết chớp chớp mắt.
Rất nhanh sau đó, hai chân cô đã trần trụi, ngồi vắt vẻo trên đùi anh. Trên người anh rất nóng, và cái thứ kia thì căng phồng, nóng hổi. Anh không chỉ cởi quần cô, mà còn lột sạch quần áo của cô. Thậm chí, anh còn rất thuần thục, cởi sạch hết những thứ vướng víu trên người mình. Gần như là trần truồng.
Quần áo của cả hai người đều bị vứt vướng víu trên một nhánh cây. Chiếc áo lót màu trắng mỏng manh của cô kề sát bên chiếc áo ba lỗ của anh. Đó là một loại truyền đạt thị giác vô cùng kỳ diệu. Những đám mây bên ngọn núi giống như đang bị nung nóng, yên tĩnh bốc cháy.
Trần Chiêu Hàn tựa lưng vào thân cây. Khuôn mặt anh vừa nhẫn nhịn, vừa tràn ngập vui sướng. Vân da trên người anh rắn chắc, dẻo dai. Lồng ngực phập phồng của anh đã tiết lộ máu huyết trong người anh đang bắt đầu điên cuồng gào thét như thế nào.
Từ Tư Nhan không dám cúi đầu. Cô ngồi đối diện anh, hai tay theo bản năng che lấy bầu vú của mình, gương mặt e thẹn, không được vô tư và thẳng thắn như anh. Bím tóc của cô đã bị lỏng ra, những sợi tóc mềm mại tung xõa. Thân thể xinh đẹp, trắng tuyết, lung linh của cô tản ra một vẻ phong tình vừa dịu dàng lại vừa e thẹn, vừa yếu ớt lại vừa quyến rũ. Nó khiến người ta không ngại mà đâm đầu vào.
Bàn tay khô sần, nóng hổi của anh nhẹ nhàng vuốt ve bắp chân cô, rồi men theo đầu gối, trượt lên bắp đùi, rồi lại đến vòng eo. Anh lưu luyến tới lui, không dứt ra được.
“A Nhan của anh thật xinh đẹp!” Anh mập mờ cảm khái. Môi lưỡi anh mút mát trên bả vai của cô, giống như hôn bao nhiêu cũng không đủ. Cô ngửa cổ, cất lên tiếng rên rỉ khàn khàn. Cơ thể cô run rẩy không ngừng. Trái tim cô giống như một đám mây đang nằm giữa lòng bàn tay anh, bị hơi thở của anh trêu chọc đến tan nát.
Đôi tay hữu lực của người đàn ông đỡ lấy mông cô, kéo cô đến sát trước mặt. Cặp vú thơm ngát, căng tròn thật mê người. Anh dùng mũi mình, nhẹ nhàng đùn đẩy đôi tay đang che chắn của cô ra. Giọng anh đầy thèm khát: “A Nhan, để anh nếm thử một chút nào.”
“Nếu em sợ, tay cứ cấu chặt lên vai anh.” Làm sao anh có thể không nhận ra sự sợ hãi và căng thẳng của cô chứ. Bản lĩnh của một người đàn ông không phải là làm thế nào để chiếm hữu cô gái của mình một cách thô lỗ. Đó chỉ là sự đánh dấu chủ quyền bằng sức mạnh mà thôi. Sự cứng rắn, khi đến đỉnh điểm, rồi sẽ hóa thành mềm mại.
Cho nên, khi anh vùi mặt vào giữa hai bầu ngực cô, ngậm lấy núm vú của cô mà mút, Từ Tư Nhan cảm nhận được một nỗi khiếp sợ không thể khống chế. Hai tay cô run lẩy bẩy, nắm thành hai nắm đấm nhỏ, đặt trên bả vai của anh. Các khớp tay bị cô siết đến trắng bệch.
“Ưm… a… không được… a~” Trần Chiêu Hàn đột nhiên nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên cây gậy thịt đang dựng đứng cứng rắn, sưng phồng đã lâu ở giữa háng. Âm dương tiếp xúc. Cái loại khoái cảm vừa kịch liệt vừa khó chịu này ập đến. Miệng huyệt của cô gái kinh sợ mà co rút lại, lập tức chảy ra rất nhiều nước.
Chân mày của người đàn ông nhanh chóng nhíu lại. Hô hấp anh phả lên bầu vú của cô, một hơi nóng không nói nên lời. Mạch máu trên tay anh gồ lên từng sợi. Anh không vội cắm vào, mà cứ thế đỡ lấy mông cô. Cái quy đầu thô cứng của anh giống như đã sống dậy, cái đầu nhọn nhọn, nóng bỏng của nó cọ sát vào nơi ẩm ướt, trơn trượt của cô.
Nó rất linh hoạt. Nó như có ý thức riêng, đang phát huy độ bền dẻo của bản thân. Thân gậy hơi cong lại, cọ sát tới lui trên hai cánh âm môi mềm mại của cô. “Vừa chạm vào một cái mà em đã lập tức chảy nước rồi. Sau này, anh sẽ luôn chặn nó lại ở bên trong, có được không?”
Trên trán Trần Chiêu Hàn đã toát đầy mồ hôi. Âm giọng anh trầm khàn, đỡ lấy tay cô, chậm rãi đặt xuống phía dưới, để cô tự mình cảm nhận sự nóng bỏng của anh. Cô, còn nhạy cảm hơn cả những gì anh cảm thấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận