Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhịp Điệu Nguyên Thủy
Hơi thở dịu dàng, nóng bỏng của anh chui vào trong lỗ tai cô, thiêu đốt trái tim đang nóng hổi. “A Nhan, xoay mặt qua đây nào. Hôn anh một cái, có được không?”.
Từ Tư Nhan chậm rãi tỉnh táo lại từ cơn đau đớn ngọt ngào. Cô chống người dậy, nhìn thẳng vào anh. Khóe mắt cô lúc này đã dày đặc sương mù. Cô thều thào: “Bên dưới… thật là trướng. Nó cứng quá. Nó sắp… nó sắp đâm vào bụng em mất rồi.”. Đây là lần đầu tiên phía dưới của cô phải ngậm nuốt một thứ “hung khí” như thế này. Vừa thô, vừa cứng, vừa nóng. Trái tim cô cũng sắp bị nó đâm văng ra ngoài. Vầng trán cô toát đầy mồ hôi. Màu môi thì trắng bệch, nhưng gương mặt vẫn dịu dàng, ngoan ngoãn một cách đáng thương.
Trái tim của Trần Chiêu Hàn nhanh chóng mềm nhũn ra, rối tinh rối mù. Một cảm giác hạnh phúc xen lẫn với đau đớn. Cánh tay mạnh mẽ của anh tự nhiên siết chặt, quấn cô vào lòng. Âm giọng ồm ồm của anh cọ vào cằm cô. “Vợ ơi…”
Từ Tư Nhan sợ nhất là kiểu đàn ông giống như anh thế này. Hở một chút là lại tản ra một thứ nhu tình nồng đậm. Cái khí thế ấy, vốn dĩ không hề cường thế, mà lại dịu dàng đến mức khiến toàn bộ cảnh sắc đất trời cũng phải ảm đạm đi. Trái tim cô nhảy nhót từ đầu đến cuối, không thể nào bình tĩnh lại được.
Cô nhấc tay lên, sờ lên hàng lông mày ướt đẫm mồ hôi của anh. Nụ hôn của cô rơi xuống chóp mũi anh, rồi lại rơi lên trên môi. Vừa chạm vào, lập tức trở nên nồng cháy. Chỉ một lát sau, cuộc làm tình ở phía dưới đã đi vào trạng thái cuồng nhiệt. Người đàn ông cúi người, đặt cô nằm ngửa xuống đất. Lớp lá cây khô ở dưới thân vừa mềm mại, vừa mang theo chút ấm áp còn sót lại của ánh mặt trời. Chúng không hề đâm vào người, mà lại vừa hay thích hợp cho một cuộc hoan ái.
Cánh tay của cô gái vẫn luôn vòng chặt trên vai anh. Trần Chiêu Hàn cúi thấp người, cắn mút môi lưỡi của cô. Có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nước bọt đang đan xen, quấn quýt. Lòng bàn tay thô ráp của anh đè trên bắp đùi cô, tách hai chân trắng tuyết, mềm mại của cô dạng rộng ra. Thanh đao thịt đỏ thẫm, cứng như sắt, đang cắm ở chính giữa, đâm chọc vào ra liên tục không ngừng.
Cây gậy thịt cứng rắn kia dường như đã nếm được mùi vị thơm ngon. Nó vẫn đang không ngừng trở nên lớn hơn, cứng hơn. Thân gậy đỏ thẫm, thô to, gân mạch bao quanh, gian nan cắm vào nơi sâu hơn nữa, giống như vừa được đánh máu gà.
Từ Tư Nhan không chống đỡ nổi. Cô rời khỏi môi anh, nằm ngửa trên đất, thở dốc từng hơi, từng hơi lớn. Cái niềm vui sướng khắc cốt ghi tâm này, nó ập đến hết lần này đến lần khác, khiến cho nhận thức của cô bị xáo trộn không ngừng, kéo dài vô tận. Hai tay cô chỉ biết nắm chặt lấy đống lá khô dưới thân, hoàn toàn không tìm thấy một điểm dừng nào.
“Quá… quá nhanh rồi… Đừng nhanh thế mà… Dừng lại một chút… có được không? Em… em sắp chịu không nổi nữa…” Thân thể của cô trời sinh đã vô cùng nhạy cảm. Nằm dưới thân anh, cô lúc nào cũng có một loại ảo giác rằng mình sắp bị anh làm cho cao trào tới chết.
Tầm mắt nóng bỏng của Trần Chiêu Hàn giống như một tấm lưới, khóa chặt lấy cô gái nhỏ đang thở không ra hơi ở dưới thân. Đôi mắt đen láy của anh trong veo, sáng rực. Trên mặt anh không còn nhìn thấy vẻ đau khổ, nhẫn nại như trước đó nữa, mà toàn thân đều sung sướng như muốn bùng cháy lên.
“A Nhan… không dừng lại được… Em kẹp anh chặt quá! Thật thoải mái…” Anh chỉ hơi cúi đầu là đã có thể nhìn thấy cái dáng vẻ mê người của cái miệng huyệt non nớt đang ra sức cắn nuốt cây gậy thịt của anh hết lần này đến lần khác. Cái nơi đó của anh đang căng trướng, sướng đến muốn khóc. Việc liên tục ra vào đã khiến cho thịt đỏ ở bên trong lẫn với dâm dịch ồ ạt chảy ra. Chúng dính bết trên đám lông mao thô cứng của anh, trông vô cùng ướt át, quyến rũ, một khung cảnh nhầy nhụa không thôi.
Sắc trời đã hoàn toàn tối mịt. Từ Tư Nhan vội vã vươn tay ra, sờ soạng tìm lấy người đàn ông. Tay của anh cũng đúng lúc vươn đến, nắm lấy tay cô, mười ngón đan chặt vào nhau. Một thứ tình cảm không nói nên lời. Thân thể và linh hồn cô sắp bị anh đâm đến tan rã. Như thể cô đang phải chịu đựng một nỗi đau khổ tột cùng, nhưng lại cũng không giống như đau khổ. Cô khóc không được, mà nói cũng không ra.
Cô cảm thấy mình sắp bị anh nhấn chìm. Có làm thế nào cô cũng không thể bơi ra khỏi mặt nước được. Thân thể cô giống như một chiếc lá mỏng manh, mặc cho anh đưa đẩy, khiến cô chìm nổi trong cơn sóng tình bất tận này. Người đàn ông ôm chặt lấy cô. Hai tay anh cũng bấu vào đống lá khô dưới thân. Anh cúi người, hôn lên cái cổ đang ngửa về sau của cô. Hơi thở anh gấp gáp: “A Nhan, em mau quấn chân lên eo anh nào.”. Đôi chân mềm mại, trắng mịn của cô vừa quấn lên, anh lập tức ưỡn hông, dùng hết sức bình sinh mà đâm vào. Cơ mông anh run rẩy. Anh đâm hết cả cây vào trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận