Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết Tích Đêm Hoang
Cô không ngại làm tri kỷ trên giường của anh. Răng môi lại quấn quýt lấy nhau. Cổ họng anh phát ra vài tiếng nỉ non, rên rỉ khi cắn nuốt, khiến cô bị giày vò gấp bội. Cô cảm thấy trống rỗng, khó chịu. Theo bản năng, cô vòng tay lên cổ anh, muốn được anh lấp đầy, muốn được nhiều hơn nữa. Cô học theo anh, hôn loạn xạ lên mặt anh, lên cổ anh. Bàn tay to lớn của anh lưu luyến nán lại nơi giữa háng ướt đẫm của cô, giống như đang muốn tìm hiểu, ghi nhớ mỗi một đường vân, mỗi một nếp gấp trên cơ thể cô. Tiếng rên rỉ trầm thấp của cô gái bị nghẹt ở trong mũi, giống như đang cầu xin, mềm mại, ướt át, quanh quẩn trong căn phòng, khiến cho trái tim người ta ngứa ngáy không chịu nổi.
“A Nhan…” Ngón tay khô nóng, sần sùi của anh đã bị cô làm cho giội ướt. Cảm nhận được sự vội vã của cô, Trần Chiêu Hàn cắn vào thùy tai cô, thấp giọng gọi một tiếng rồi dùng eo thúc mạnh, cắm thẳng vào. Cô vừa ướt vừa trơn, căn bản không cần bất cứ thứ gì khác hỗ trợ để mở rộng. Nhìn cái tiểu huyệt non nớt, mềm mại thế kia, vậy mà có thể một hơi nuốt trọn cái vật cứng rắn, khổng lồ của anh.
Vòng eo thon gầy của cô liên tiếp luật động theo nhịp của anh. Tay cô bám chặt trên cánh tay anh. Hai chân cô gần như duỗi thẳng ra, tạo thành một đường thẳng, trắng nõn, mềm mại, giống như không có xương. Cả người cô, từ trên xuống dưới, không có lấy một sợi lông mao dư thừa. Cô không giống anh. Dưới cằm anh có râu, trên cánh tay và bắp chân cũng có một lớp lông ngắn, đen, mềm. Khi anh cởi quần áo ra, mỗi một lỗ chân lông trên cơ thể đều tản phát ra thứ mùi hương đàn ông nồng đậm, đầy nam tính.
“A Nhan, tại sao… bên dưới của em… lại không có lông vậy?” Anh vừa thở dốc vừa hỏi. Lúc anh lau người cho cô, đã đặc biệt để ý cái vùng kín giữa háng cô. Nó trắng trắng, mềm mềm, ú nu ú nần. Xung quanh không có một sợi lông nào. Khi anh tách khe hở kia ra, phần thịt non bên trong đỏ tươi, giống như chiếc lưỡi hồng của một chú mèo sữa, vừa mềm mịn vừa ướt át. Hơi nóng dịu nhẹ từ bên trong trào ra, khiến máu mũi anh suýt chút nữa đã chảy ào ra ngoài.
Từ Tư Nhan đâu có ngờ anh sẽ hỏi một câu như thế này. Từng đợt khoái cảm xoay quanh đầu óc, lan tràn đi khắp nơi. Cô chỉ biết túm lấy anh mà khóc lóc, cầu xin. “Nhẹ thôi… làm ơn… chậm một chút…” Anh không giống như những lần trước, chỉ dùng hết sức lực mà đâm chọc điên cuồng vào trong cơ thể cô, khiến cô đến cả hít thở cũng thấy khó khăn. Lần này, anh có sâu, có cạn. Nhìn qua thì tưởng như không có quy luật, nhưng mỗi một nhịp của anh, luôn là cắm sâu vào tận cùng, khiến linh hồn cô như sắp bị anh đâm bay đi mất.
Sau khi kết thúc, trời cũng đã sắp sáng. Từ Tư Nhan thầm nghĩ, chắc có lẽ cô đã bị anh làm cho “hỏng” rồi. Thân thể cô giống như đang lơ lửng trên không trung, trống rỗng, không còn một chút nhận thức nào. Trước khi cô ngất đi, Trần Chiêu Hàn đã đút cho cô uống rất nhiều nước. Vốn dĩ anh chỉ rót một ly, nhưng cô thở dốc, nói không đủ. Cô vừa vội vàng vừa hung dữ, liên tiếp uống cạn tận ba ly nước lớn, rồi mới xoay đầu ngủ mất.
Gần đến trưa, cô gái nằm trên giường bỗng dưng mở mắt. Cô nhìn trái nhìn phải khắp căn phòng, thầm nói: Thật may quá, vẫn còn sống. Trên người cô khô ráo, sảng khoái, không có mùi gì lạ. Không động đậy thì còn được, chứ hễ vừa cử động, không biết xương cốt ở chỗ nào trên người lại đau mỏi đến mức khiến người ta phải xuýt xoa. Từ Tư Nhan trần truồng nằm trong chăn, cô không đủ sức lực mà rên khẽ một tiếng. Sống, không bằng chết mà.
Bên ngoài trời âm u, lá của cái cây mọc hoang đang điên cuồng lung lay bên ngoài cửa sổ. Giống như sắp có một trận mưa bão lớn. Từ Tư Nhan nằm trên giường, cố gắng suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng đỡ được đôi chân mềm nhũn của mình, nhích đến bên cái ghế đẩu trong phòng. Dù cho “bên dưới” của cô có đẹp đến mấy, có mềm mại đến mấy, thì cũng là lần đầu tiên. Buông thả một cách bạt mạng như vậy, ắt là phải trả giá đắt.
Cuối cùng, cô duy trì tư thế này, ngồi thêm nửa tiếng đồng hồ nữa. Cô nhìn cành lá đang lất phất bay trong sân, không chớp mắt. Lúc Trần Chiêu Hàn đi ra ngoài, cô có biết. Anh nói anh vào núi kiếm chút đồ ăn, bảo cô cứ yên tâm mà ngủ. Nhìn bầu trời bên ngoài mây đen mù mịt, cô bắt đầu cảm thấy không yên tâm. Sao anh còn chưa quay lại nữa? Từ trên cái ghế đẩu, cô nhích dần đến bên cửa, rồi lại nhích ra tận ngoài sân. Gió thổi vào đôi chân trần của cô đến phát đau. Cô định quay vào trong nhà để đợi anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận