Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tuyên Bố Chủ Quyền
Trái tim Từ Tư Nhan nảy lên một cái. Cô không động đậy nữa, tiếp tục yên tĩnh giả vờ ngủ.
Bạch Trì ở phía bên kia vội chạy vài bước qua đây, cậu ta ngồi xổm xuống bên cạnh anh, ngửa mặt nhìn chị gái mình, rồi lại nhìn cái bóng lưng mà cô ta đang nhìn chằm chằm. “Anh Chiêu Hàn, chị gái này… là ai thế ạ?” Bị cậu em trai hỏi trúng tim đen, Bạch Thanh Thanh lườm Bạch Trì một cái. Tầm mắt của cô ta nhanh chóng quay về phía Trần Chiêu Hàn. Anh sẽ nói gì đây? Nhưng cho dù anh có nói gì, cô ta đều không muốn nghe. Phụ nữ mà đã bá đạo lên, thì cũng là một kiểu nhỏ mọn, ích kỷ.
Trần Chiêu Hàn không trả lời câu hỏi đó. Trong sân vườn sạch sẽ, rộng rãi, có vài chỗ còn đọng nước, khúc xạ ra những tia sáng rực rỡ nhưng không hề chói mắt. Anh nhìn thẳng vào Bạch Thanh Thanh, giọng nói lạnh lùng, không một chút hơi ấm: “Thanh Thanh, tối nay, tôi sẽ đến nói với chú Bạch một tiếng. Sau này, bảo em đừng bao giờ bước vào sân nhà của tôi nữa.”
Bạch Thanh Thanh kinh hãi, mặt trắng bệch đi. Đây là anh ta đang nói cho cô ta nghe. Cô ta liếc nhìn người phụ nữ đang nằm bên cạnh với vẻ mặt không thể tin nổi. Con mẹ nó! Đây không phải là hồ ly tinh thì là cái gì? Nó đã cho anh uống thứ bùa mê thuốc lú gì rồi? Vậy mà lại khiến anh nói ra những lời tuyệt tình, phũ phàng đến như thế này!
Cô chị gái đứng bật dậy, không nói một lời, xua tay rồi chạy đi mất. Bạch Trì vội vã nhấc chân đuổi theo. Lúc sắp ra khỏi cửa, cậu ta còn xoay người lại, nói vọng vào một câu: “Anh Chiêu Hàn, tối nay anh đến nhà em ăn cơm nhé! Chị gái em, chị ấy… chị ấy…” Lời còn chưa nói hết, người đã không thấy đâu nữa.
Trong sân, lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có. Từ Tư Nhan lúc này mới chịu trở mình, nằm ngửa lại. Khóe mắt cô giương lên, cười như không cười, liếc nhìn anh. Hai má cô vẫn còn phớt đỏ, mịn màng, xinh đẹp, vô cùng mê người. Trần Chiêu Hàn không khỏi cong môi. Anh đứng dậy, đi qua đóng cổng lại, rồi quay về, ôm ngang cô lên.
“Anh với cô ta, thật sự không có quan hệ gì cả.” Anh chủ động giải thích. “Vậy tại sao cô ta vừa vào cửa thì đã ngồi đó, quan sát em kỹ như vậy? Cái dáng vẻ đó, cứ như là đương gia chủ mẫu đang thẩm tra tiểu thiếp vậy.” Cô tựa lên vai anh, nhỏ giọng giễu cợt. Cô không phải để ý việc anh từng có người phụ nữ khác, chỉ là trong tiềm thức của cô có chút tò mò. Nhưng cô lại không hề biết, trong ngữ khí của mình đã pha lẫn quá nhiều ý tứ ghen tuông.
Trên mặt anh vẫn đẹp trai như thường, không có biểu cảm gì khác, nhìn không ra được nửa điểm chột dạ hay là qua quýt. Từ Tư Nhan tự cảm thấy có chút vô vị. Cô dẩu môi, thổi khí vào cổ anh, rồi ngoảnh mặt đi, không thèm để ý đến anh nữa. Trần Chiêu Hàn ôm cô đặt lên giường, vén tấm thảm trên người cô ra, rồi đỡ mặt cô thẳng lại, nghiêm túc nói: “A Nhan, anh chưa từng có người phụ nữ nào khác.”
Gương mặt tuấn tú, ôn hòa của anh lúc này mang theo một chút cường thế không cho phép chối cãi, giống như muốn ép cô phải nhớ kỹ câu nói này. Cô đã bắt đầu quen với chiếc giường và căn phòng này. Đôi mắt của Từ Tư Nhan mở to, nhất thời có chút dại ra. Cô không phải là một người dễ dàng tin lời người khác, nhưng anh dùng cái ngữ khí dứt khoát như chém đinh chặt sắt để nói ra câu đó, khiến cô không thể không tin. Tựa như, lời nói ra từ miệng anh, thì không có lý nào là không tin được. Cô vẫn đang ngẩn người, thân thể còn chưa kịp đưa ra phản ứng, Trần Chiêu Hàn đã phi lên giường, giam cô trong vòng tay anh, rồi cúi đầu, hung hăng hôn cô. Sao mà anh ta cứ giống như một con chó sói lớn vậy nè?

Cơm tối, đương nhiên là ăn ở trong nhà mình. Chập tối 7 giờ rưỡi, Trần Chiêu Hàn mới dẫn cô đến nhà của trưởng thôn Bạch. Cái thôn nhỏ này không có tên. Từng hộ nhà cách nhau khá xa, nhà riêng sân riêng, không ai quấy rầy đến ai. Họ đi bộ chừng nửa tiếng đồng hồ, Từ Tư Nhan mới nhìn thấy một ngôi nhà màu vàng ấm áp ở cách đó khoảng 100 mét. Cửa không đóng, chỉ cần nhẹ nhàng đẩy ra là vào được. Sân vườn rất lớn, và… rất đông người.
Từ Tư Nhan không ngờ tới, tối nay sẽ gặp nhiều người đến thế. Hơn nữa, toàn là đàn ông. Thỉnh thoảng, có vài người phụ nữ từ cửa sổ trong phòng ló đầu ra. Chắc hẳn họ đang ngồi trên giường lò trong phòng ngủ. Cô vô thức siết chặt lấy ngón tay của anh, ngẩng đầu nhìn anh. Ánh đèn trong sân sáng rực. Những ngôi nhà ngói cũ kỹ, u ám, ẩn sâu trong góc tối để trang trí. Có thể nhìn thấy đèn lồng đỏ được treo ở khắp mọi nơi, trên các góc nhọn, trên cả nhành cây. Gió thổi qua, chúng lung lay, khiến cho bóng ngược của mọi người nhấp nha nhấp nháy, trông vô cùng trang trọng, nhưng cũng thật đáng sợ. Trần Chiêu Hàn cũng không ngờ bọn họ lại bày ra một trận thế rầm rộ đến như vậy. Từng ngón tay anh siết chặt lấy bàn tay của cô, kéo cô đến sát bên cạnh mình. Cặp mày đẹp của anh nhíu chặt lại. Anh liếc nhìn xung quanh, trong cổ họng hừ lạnh một tiếng. Ánh mắt anh trực tiếp rơi lên trên người một ông lão đang ngồi dưới hiên nhà. Những người đàn ông vây quanh sân. Trong tay bọn họ, đều đang cầm những dụng cụ làm nông của nhà mình, nhưng mũi nhọn của chúng lại đang phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, hung tàn. Từ Tư Nhan thật sự không biết trong bình hồ lô của bọn họ đang bán những loại thuốc gì. Tâm tình cô dần bình phục lại. Trên mặt cô không chút biểu cảm, yên tĩnh đứng sát bên cạnh anh, quan sát mọi việc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận