Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Đàn Bà Của Anh
Khi ba người quay lại nhà chính của Trưởng thôn Bạch, không khí đã hoàn toàn thay đổi. Không còn tiếng gầm gào đòi mạng, không còn sát khí đằng đằng. Đám đông im lặng dạt ra, nhường cho họ một lối đi.
Trưởng thôn Bạch đã tỉnh, nhưng tình trạng vô cùng thảm hại. Ông lão nằm trên giường, mắt trợn trừng vô hồn, miệng méo xệch, nước dãi chảy ròng ròng bên mép. Lão cố gắng nói gì đó nhưng chỉ phát ra những âm thanh “ư… a…” vô nghĩa.
Từ Tư Nhan chưa từng thấy ai bị trúng gió nặng đến mức này, cô bất giác rùng mình, nép sát vào vòng tay của Trần Chiêu Hàn.
Một vị trưởng bối khác, tóc bạc phơ, bước ra từ cuối giường, gương mặt hiền lành đầy nếp nhăn. Ông nhìn Trần Chiêu Hàn, rồi nhìn Từ Tư Nhan, thở dài một hơi thật sâu.
“A Hàn, thật lòng xin lỗi hai đứa.”
Lời xin lỗi này như một tiếng chuông, khiến không khí trong phòng chùng xuống. Vài người lớn tuổi cũng cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ.
Từ Tư Nhan cảm nhận được lồng ngực đang căng cứng của người đàn ông bên cạnh mình cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút. Cơn giận của anh đã tan đi phân nửa. Cô chợt hiểu ra, trò hề tối nay, có lẽ cô chỉ là cái cớ, còn anh mới là mục tiêu chính.
Trần Chiêu Hàn không đáp lời vị trưởng bối. Anh nắm chặt bàn tay mềm mại của Từ Tư Nhan, ánh mắt lạnh lùng quét qua ông lão đang nằm bất động trên giường, rồi không nói một lời, dắt cô xoay người rời đi.
Đi được vài bước, anh đột nhiên dừng lại. Vẫn quay lưng về phía chiếc giường, giọng anh trầm thấp mà đanh thép, vang vọng khắp gian nhà:
“Chú Bạch, và các vị trưởng bối. Đây là A Nhan, là người đàn bà của con.”
Anh dừng một giây, siết chặt tay cô.
“Sau này, làm ơn đừng để bất cứ kẻ nào quấy rầy cô ấy nữa.”
Không một lời đe dọa, nhưng từng chữ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân.
Đường về nhà chìm trong im lặng. Mặt trăng bị mây đen che khuất. Từ Tư Nhan cảm nhận được sự u uất tỏa ra từ người đàn ông. Anh không nói gì, chỉ cắm cúi bước đi.
Vừa về đến sân, anh đã đi thẳng ra sân sau, xả nước vào bồn tắm gỗ mà anh mới đóng xong. Anh không nói cô đi tắm, cũng không nói gì cả.
Từ Tư Nhan đứng tựa cửa nhìn bóng lưng anh. Dưới ánh đèn vàng vọt, tấm lưng trần của anh ướt đẫm mồ hôi hay là nước, cô không rõ. Anh dội từng gáo nước giếng lạnh buốt lên đầu, lên ngực. Nước chảy dọc theo những đường cơ bắp săn chắc, lướt qua lồng ngực rộng, qua cơ bụng sáu múi, và mất hút sau chiếc quần cụt anh đang mặc.
Hơi nóng bốc lên từ làn da rám nắng của anh, gặp nước lạnh tạo thành một làn sương mỏng huyền ảo. Từ Tư Nhan bỗng thấy cổ họng khô khốc.
Cô bước vào phòng tắm, nơi bồn nước nóng anh đã chuẩn bị cho cô đang bốc hơi nghi ngút.
“Anh không định nói gì với em à?” cô hỏi, giọng mềm đi.
Trần Chiêu Hàn dội gáo nước cuối cùng, quăng cái gáo sang một bên. Anh quay lại, lau qua quýt nước trên người, rồi bước thẳng vào phòng tắm. Mái tóc ướt sũng nhỏ nước tong tong. Đôi mắt anh sâu thẳm, đen kịt, không phải sự lơ đễnh, mà là một ngọn lửa bị dồn nén.
Anh không đáp. Anh tiến sát, dồn cô vào bồn tắm. Hơi lạnh từ người anh phả vào mặt cô, đối lập hoàn toàn với hơi nóng từ bồn nước sau lưng.
Cơ bắp anh siết lại. Vật cứng giữa hai chân anh, vốn đang mềm yếu sau một đêm căng thẳng, bắt đầu phản ứng lại với mùi hương của cô.
Anh cúi xuống, giọng khàn đặc, phả hơi thở nóng rực vào tai cô.
“Em có muốn thử tư thế khác không?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận