Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Nợ Thân Xác
Những ngày sau đó, cuộc sống dường như quay lại quỹ đạo cũ. Trần Chiêu Hàn lại vùi đầu vào công việc của mình, sớm đi tối về. Anh bận rộn sửa lại hàng rào, đốn thêm củi, chuẩn bị cho mùa mưa sắp tới. Anh ít nói hơn, sự trầm mặc của anh đặc quánh lại, như một cơn bão đang nén mình chờ ngày bùng nổ.
Nhưng sự im lặng ban ngày luôn được trả giá bằng sự cuồng nhiệt ban đêm.
Từ Tư Nhan cảm nhận rõ điều đó. Anh làm tình với cô không còn chỉ là sự khám phá hay đam mê. Nó trở thành một sự khẳng định, một sự chiếm hữu gần như tuyệt vọng. Anh giày vò cô, dùng thân thể mình để đóng dấu lên từng tấc da thịt cô, như thể sợ rằng chỉ cần anh lơ là một giây, cô sẽ tan biến như sương khói.
Đêm đó, sau một trận mây mưa nảy lửa, Từ Tư Nhan kiệt sức nằm rũ rượi trên lồng ngực rắn chắc của anh. Mồ hôi của cả hai hòa quyện, dính nhớp, tạo nên một mùi hương đặc trưng của nhục dục và rừng rậm.
Anh vẫn chưa ngủ. Ngón tay thô ráp của anh miết dọc sống lưng cô, vẽ nên những vòng tròn vô định.
“A Nhan,” giọng anh khàn đặc, “trong giấc mơ đó, em thấy anh là một con sói, đúng không?”
Cô giật mình. Cô ngẩng lên, mái tóc dài ướt mồ hôi dính bết vào gò má. Anh biết?
Thấy cô im lặng, anh siết vòng tay chặt hơn. “Nói cho anh biết.”
Hơi thở cô run rẩy. “Phải. Một con sói trắng. Rất lớn. Anh… anh đã cứu em.”
Anh im lặng một lúc lâu. Lồng ngực anh phập phồng. “Vậy nên,” anh gằn giọng, từng chữ như rít qua kẽ răng, “em cố ý tìm đến đây. Em cố ý ngã vào anh. Tất cả… chỉ để ‘báo ơn’?”
Từ “báo ơn” được anh thốt ra với một sự khinh bỉ và tức giận không hề che giấu. Nó như một cái tát giáng vào mặt cô.
“Không… không phải!” Cô vội vàng giải thích. “Em đến đây là để tìm anh, đó là sự thật. Em… em nợ anh. Em…”
Anh không muốn nghe nữa. Cơn giận của một người đàn ông bị tổn thương lòng tự trọng bùng lên. Anh lật cô lại, đè nghiến cô xuống nệm.
“A!”
“Báo ơn?” Anh cười gằn, nụ cười tàn nhẫn. “Để anh xem em báo ơn thế nào!”
Anh không chờ cô chuẩn bị. Anh tách hai chân cô ra, thúc mạnh vào cơ thể vẫn còn đang ẩm ướt và sưng tấy của cô.
“A! Chiêu Hàn… đừng… đau…”
Nó không giống những lần trước. Lần này là sự trừng phạt. Anh thúc nhanh, mạnh, nông, mỗi cú thúc như xoáy sâu vào sự tủi hờn của anh. Anh muốn cô đau, muốn cô khóc, muốn cô hiểu rằng thứ anh muốn không phải là một món nợ được trả bằng thân xác.
“Khác biệt là gì?” anh gầm gừ bên tai cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô.
“A… a… khác… khác biệt chính là…” Cô khóc nấc lên, vừa đau đớn vừa đê mê một cách kỳ lạ. “Nếu… nếu là người khác… em… a… em sẽ không lựa chọn… cách này… A… chết mất!”
Câu nói đó như một liều thuốc an thần.
Chuyển động của anh chậm lại. Cơn thịnh nộ nguội đi, chỉ còn lại ngọn lửa dục vọng nguyên thủy. Anh rút ra thật chậm, rồi lại đẩy vào thật sâu, thật êm.
Anh nhìn sâu vào đôi mắt ngấn nước của cô.
“Vậy thì ở lại đây.” Giọng anh vẫn khàn, nhưng không còn sự giận dữ, chỉ có sự bá đạo không cho phép chối từ. “Sau này không được phép rời khỏi anh. Ở lại, làm vợ của anh. Làm mẹ của con anh. Em có nghe rõ không?”
Đó không phải là một câu hỏi. Đó là một lời tuyên án.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận