Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Cầu Xin Trong Đêm
Không biết qua bao lâu, Từ Tư Nhan lại bị đánh thức.
Không phải bởi ác mộng. Mà bởi cơn đau nhức và khoái cảm quen thuộc.
Cô mơ màng mở mắt. Trần nhà gỗ mờ ảo trong ánh trăng lọt qua khe cửa. Và người đàn ông ấy… vẫn còn ở bên trong cô. Anh đang di chuyển, chậm rãi, nhưng chắc chắn. Anh đã tỉnh dậy trước cô, và đang tiếp tục công việc dang dở của mình.
Thấy cô cựa mình, anh cúi xuống, hôn lên gò má cô. “Em tỉnh rồi à.”
Giọng anh khàn đặc, không phải là hỏi, mà là thông báo.
“Trần Chiêu Hàn…” Giọng cô yếu ớt, như một tiếng mèo con. “Em… em sắp chết thật rồi…”
Anh cười khẽ, nụ cười mang theo sự thỏa mãn của thú dữ. “Anh đã nói rồi, chưa ai chết vì làm tình cả.”
Anh bắt đầu tăng tốc, gậy thịt nóng bỏng lại cọ sát vào điểm nhạy cảm của cô, khiến cơ thể cô run lên. Cô biết, nếu cứ tiếp tục, cô sẽ lại bị anh đưa lên đỉnh, rồi lại ngất đi.
“Không… đừng…” Cô túm lấy bắp tay rắn như đá của anh. “Ngày mai… ngày mai anh hứa đưa em đi câu cá mà…” Cô dùng hết sức lực cuối cùng để mặc cả, giọng nói đáng thương. “Em… em muốn đi… Đêm nay… tha cho em đi, có được không?”
Chuyển động của anh dừng lại. Anh chống tay, nhổm người dậy, nhìn cô dưới ánh trăng mờ.
“A Nhan,” anh thì thầm, “em đang cầu xin anh sao?”
Anh thích điều này. Anh thích cái cách cô, từ một cô gái thành phố xa lạ, kiêu ngạo, giờ đây phải cầu xin anh tha cho trên chính chiếc giường của anh. Sự đầu hàng này còn ngọt ngào hơn bất cứ cơn cực khoái nào.
Từ Tư Nhan cắn môi, nước mắt lại ứa ra. Cô nhắm mắt, gật đầu. “Em… xin anh…”
Trần Chiêu Hàn nhìn cô một lúc lâu. Anh thở ra một hơi dài, nóng hổi. Anh cúi xuống, hôn lên giọt nước mắt của cô, liếm vị mặn chát.
“Được. Anh tha cho em.”
Nhưng anh không rút ra. Anh chỉ nằm xuống, ôm cô vào lòng, gậy thịt vẫn cắm sâu bên trong. Anh gác cằm lên đỉnh đầu cô.
“Ngủ đi.” Anh ra lệnh. “Nhưng phải nhớ. Em là của anh.”
Anh siết cô chặt hơn.
“Nếu sau này em còn dám nghĩ đến chuyện bỏ trốn,” anh thì thầm, giọng nói như một lời nguyền rủa, “anh sẽ bắt em về. Anh sẽ xích em lại trên cái giường này. Ngày nào cũng làm em như thế này. Làm đến khi em mang thai con của anh. Làm đến khi em không còn sức để đi đâu nữa.”
Từ Tư Nhan run lên.
Cô không run vì sợ hãi lời đe dọa của anh. Cô run vì cô biết, cô không thể trốn. Không phải vì anh, mà vì nhà họ Hàn.
Nếu cô không quay về, họ sẽ tìm đến đây. Và khi họ tìm đến, họ sẽ không chỉ mang cô đi. Họ sẽ phá hủy ngọn núi này, phá hủy ngôi làng này… và phá hủy cả người đàn ông đang ôm cô.
Anh nghĩ anh đang giam cầm cô. Anh không biết rằng, cô ở lại, chính là đang kéo anh vào chỗ chết.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận