Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bức Ảnh Định Mệnh
Sáng hôm sau, mặt trời rực rỡ một cách trớ trêu.
Từ Tư Nhan tỉnh dậy, toàn thân đau nhức như bị xe tải cán qua. Người đàn ông bên cạnh đã đi đâu mất. Cô hoảng hốt ngồi bật dậy, nhưng rồi lại thở phào khi thấy anh bưng một chậu nước ấm vào phòng.
Anh không nói gì, lẳng lặng lau người cho cô, thay cho cô một bộ quần áo sạch sẽ. Sự dịu dàng, câm lặng của anh sau một đêm cuồng bạo khiến cô bối rối.
Anh cõng cô ra khỏi nhà.
“Em tự đi được.”
“Chân em đang run.” Anh nói gọn lỏn. “Im lặng.”
Hôm nay thời tiết đẹp lạ thường. Sau nhiều ngày mưa gió, con đường mòn xuống núi đã khô ráo. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, nhảy múa trên mặt đất. Tiếng chim hót líu lo. Dường như thảm họa sạt lở đất đã được dọn dẹp, và những người khách du lịch hiếu kỳ đã bắt đầu quay trở lại.
Họ đi ngang qua một nhóm thanh niên nam nữ đang cười nói rôm rả.
“Anh ơi! Chụp giúp bọn em một tấm ảnh được không?” Một cô gái trẻ chìa điện thoại về phía Trần Chiêu Hàn.
Anh liếc nhìn Từ Tư Nhan. Cô gật đầu.
Anh nhận lấy điện thoại, lóng ngóng làm theo hướng dẫn. Anh quá khác biệt với họ. Anh là người của núi rừng, hoang dã và trầm mặc. Họ là người của thành phố, ồn ào và rực rỡ.
Sau khi trả lại điện thoại, họ tiếp tục đi về phía bờ sông. Không khí giữa hai người vẫn có chút ngượng ngùng. Lời đe dọa tối qua vẫn còn lơ lửng.
Từ Tư Nhan nhìn bóng lưng rộng lớn của anh. Anh đang chuẩn bị đồ câu. Cô bỗng nhiên lên tiếng, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Chiêu Hàn.”
Anh quay lại.
“Chúng ta… chúng ta cũng chụp một tấm đi.”
Anh không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô thật lâu, thật sâu. Ánh mắt anh phức tạp, cố gắng đọc vị cô. Anh đang cố gắng hiểu xem, đây là lời cầu xin của một tù nhân muốn lưu lại kỷ niệm cuối cùng, hay là lời hứa hẹn của một người vợ?
Cuối cùng, anh gật đầu.
Anh không có điện thoại xịn. Anh lôi ra cái điện thoại cục gạch cũ kỹ của mình. Anh không biết chụp “tự sướng”. Anh giơ thẳng tay ra, kéo cô sát vào lòng.
Cô ngượng ngùng nép vào vai anh, cố gắng nở một nụ cười.
Tách.
Âm thanh khô khốc vang lên.
Anh mở tấm ảnh ra xem. Trong ảnh, anh vẫn cau có, gương mặt điển trai nhưng lún phún râu, trông có phần dữ tợn. Còn cô, nụ cười của cô thật đẹp, nhưng đôi mắt… đôi mắt cô chất chứa một nỗi buồn mà anh không tài nào hiểu nổi.
Anh lẳng lặng cất điện thoại đi.
Bức ảnh đó, anh biết, nó không phải là một lời hứa.
Nó là một lời từ biệt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận