Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấm Chua Nơi Bồn Tắm
Nước trong bồn tắm gỗ đã bắt đầu nguội dần, nhưng hơi nóng từ hai thân thể đang quấn chặt lấy nhau thì dường như càng lúc càng tăng. Từ Tư Nhan rã rời tựa vào lồng ngực rắn chắc của Trần Chiêu Hàn. Cô mệt, mệt đến mức không muốn nhấc lấy một ngón tay, nhưng gã đàn ông này vẫn không chịu buông tha.
Anh vẫn còn ở bên trong cô.
Cây hàng nóng rẫy của anh, dù đã mềm đi sau cơn cuồng nộ, vẫn lấp đầy cô, một sự chiếm hữu nặng nề và lười biếng. Họ đang trong một tư thế thân mật đến kỳ lạ, cô ngồi gọn trong lòng anh, hai chân anh vòng lấy cô, và nơi tư mật của họ vẫn gắn kết làm một.
Từ Tư Nhan khẽ cựa mình, muốn thoát ra. Nhưng chỉ một cử động nhỏ cũng khiến da thịt họ cọ xát, và cây gậy bên trong cô lại khẽ ngóc đầu.
“Ưm…” Cô rên rỉ. Nó không đau, nhưng nó… ngứa. Một cảm giác ngứa ngáy sâu thẳm, đê mê, khiến cô đứng ngồi không yên.
Trần Chiêu Hàn bật cười, tiếng cười trầm khàn rung lên trong lồng ngực anh, truyền thẳng vào lưng cô. Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai ửng đỏ của cô.
“Em còn vặn vẹo nữa, nó sẽ lại cứng đấy.”
“Thả em ra… Em mệt…”
“Mệt mà vẫn còn sức cào anh sao?” Anh liếc nhìn mấy vệt móng tay đỏ ửng cô vừa trút giận lên vai anh.
Sự nhắc nhở đó khiến cơn giận dỗi của Từ Tư Nhan bùng lên. Cô không còn là cô gái thành phố xa lạ, sợ hãi nữa. Cô là người đàn bà của anh, và cô đang ghen.
“Trần Chiêu Hàn,” cô đột nhiên xoay người trong lòng anh, cố gắng đối mặt với anh dù tư thế của họ vô cùng trắc trở, “anh nói thật cho em biết.”
“Nói gì?” Anh nhướng mày, thích thú nhìn vẻ mặt đanh lại vì ghen của cô.
“Anh và Bạch Thanh Thanh… có phải đã từng… ‘vui vẻ’ với nhau không?” Giọng cô run rẩy khi thốt ra hai từ cuối. Lời nói của Bạch Trì như một mũi kim đâm vào tim cô.
Trần Chiêu Hàn sững lại một giây, rồi phá lên cười.
“Em đang ghen à?”
“Em không đùa!” Cô tức giận, đấm vào ngực anh. “Thằng bé nói… chỉ có người đàn ông từng ngủ với chị nó thì máu mới có thể… tiếp nhận!”
Cô chợt nhận ra sự vô lý trong cơn ghen của mình. Anh là một người đàn ông trưởng thành, cường tráng, sống cô độc bao năm… làm sao có thể còn “trong trắng” được? Nhưng ý nghĩ anh đã từng dùng chính cây gậy đang ở trong cô đây, để đâm vào một người đàn bà khác, khiến cô cảm thấy buồn nôn.
“Anh…” Nước mắt cô ứa ra, không kiểm soát được.
Trần Chiêu Hàn thấy cô khóc, nụ cười của anh tắt ngấm. Anh siết chặt cô hơn.
“Em nghĩ anh là loại người gì?” Giọng anh trầm xuống. “Bị một con nhóc dùng thân thể ép uổng, liền ngoan ngoãn leo lên giường sao?”
“Em…”
“Nghe đây, A Nhan,” anh kéo cô lại gần, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, “anh thích sự ghen tuông của em. Nó chứng tỏ em quan tâm anh. Nhưng…” Anh khẽ thúc nhẹ vào bên trong cô một cái, khiến cô run rẩy. “Đừng bao giờ nghi ngờ anh.”
Anh không giải thích thêm, nhưng sự bá đạo trong giọng nói và hành động của anh khiến trái tim cô vừa run rẩy, vừa… tin tưởng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận