Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Của Giác Quan
Lời thú tội của Trần Chiêu Hàn giống như một chìa khóa, mở toang cánh cửa cuối cùng trong lòng Từ Tư Nhan. Sự ghen tuông tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác sở hữu mãnh liệt không kém. Cô không chỉ thích anh. Cô muốn anh. Cô muốn chiếm lấy anh, cũng trần trụi và bản năng như cách anh đã chiếm lấy cô.
“Vậy…” Cô thì thầm, vòng tay qua cổ anh, kéo mặt anh xuống, hơi thở của cô phả vào môi anh, “em cũng muốn ‘săn’ anh.”
Anh sững sờ. Đôi mắt anh ánh lên một tia thích thú. “Em?”
Cô không nói gì. Cô đẩy anh ngã ngửa ra giường. Anh quá bất ngờ trước sự chủ động của cô nên mất đà, nằm vật ra.
“Em định làm gì, tiểu yêu tinh?” Anh cười gằn, nhưng rõ ràng là đang chờ đợi.
Từ Tư Nhan bò lên người anh, mái tóc dài xõa xuống như một tấm màn đen, che khuất gương mặt cô. Cô tìm lấy một dải lụa mềm (dùng để buộc màn) và… che mắt anh lại.
“Suỵt.” Cô đặt ngón tay lên môi anh. “Tối nay, anh chỉ được phép cảm nhận thôi.”
Trần Chiêu Hàn nằm im, một nụ cười thích thú nở trên môi. Anh nghe thấy tiếng sột soạt, rồi cảm nhận được chiếc áo ba lỗ của mình bị cởi ra khỏi người cô. Cô đang hoàn toàn trần trụi.
Anh hít một hơi sâu. Mùi hương của cô—mùi xà phòng thơm, mùi mồ hôi sau khi làm tình, và mùi xạ hương đàn bà đặc trưng của riêng cô—xộc thẳng vào mũi anh.
Rồi, anh cảm thấy một cái gì đó mềm mại, ấm áp chạm vào mặt mình. Là môi cô.
Cô hôn anh, không vội vã. Cô hôn lên trán, lên mí mắt đang nhắm của anh. Cô liếm dọc sống mũi cao thẳng của anh, rồi ngậm lấy môi anh, mút nhẹ.
Trần Chiêu Hàn rên rỉ, muốn vươn tay ôm lấy cô, nhưng cô đã gạt tay anh ra.
“Em đã nói, chỉ được cảm nhận.”
Cô từ từ di chuyển xuống dưới. Lưỡi cô vẽ một đường ướt át từ cằm anh, xuống yết hầu đang chuyển động kịch liệt, rồi dừng lại ở hai đầu vú săn chắc của anh. Cô ngậm lấy một bên, dùng răng cắn nhẹ.
“A…” Anh giật nảy mình. Cảm giác đó, khi bị bịt mắt, thật sự quá kích thích.
Cô cười khúc khích, âm thanh lả lướt như tiếng chuông gió. Cô tiếp tục hành trình của mình. Lưỡi cô trượt qua lồng ngực rắn chắc, qua cơ bụng sáu múi đang gồng cứng. Cô hôn lên cái rốn sâu của anh, rồi di chuyển thấp hơn nữa…
Cô dừng lại ngay trên bụi rậm đen, nơi con quái vật của anh đang ngóc đầu dậy, cứng như đá, đập thình thịch vào bụng anh.
Hơi thở nóng hổi của cô phả vào gốc rễ của anh. Trần Chiêu Hàn gần như nín thở. Anh không biết cô sẽ làm gì. Sự chờ đợi này là một cực hình ngọt ngào.
“A Nhan…” Anh gầm gừ, “em đang giết anh…”
Cô không trả lời. Anh chỉ nghe thấy tiếng cô hít một hơi thật sâu, rồi cảm nhận được hơi ấm mềm mại, ướt át… bao bọc lấy đầu nấm của anh.
Cả thế giới của Trần Chiêu Hàn nổ tung.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận