Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Sốt Của Tội Lỗi
Trần Chiêu Hàn lao đi như một con thú bị thương. Anh không mang giày. Bàn chân trần của anh giẫm đạp lên đá sỏi và cành khô trên con đường mòn tối đen, máu rỉ ra, nhưng anh không cảm thấy đau. Cơn đau duy nhất anh cảm nhận được là sức nóng bỏng rẫy của thân thể mềm mại trong vòng tay mình.
Cô sốt rồi. Sốt cao.
Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bóp nghẹt lấy tim anh. Có phải do anh không? Có phải anh đã quá tàn bạo, quá cuồng dã? Anh đã giày vò cô, ép cô chịu đựng hết lần này đến lần khác, vắt kiệt cô đến mức ngất lịm, và giờ thì cô nóng như một hòn than. Nếu cô có mệnh hệ gì…
Anh đá tung cánh cửa tồi tàn của Lục Đại Lâm. “LỤC ĐẠI LÂM! CỨU NGƯỜI!”
Gã thầy lang nửa mùa đang gà gật bên một cái xác khác—Bạch Thanh Thanh —giật bắn mình. Thấy bộ dạng như mất hồn, chân trần bê bết máu của Trần Chiêu Hàn, Lục Đại Lâm trợn mắt.
“Mẹ kiếp! Cậu làm cái gì mà cuống lên thế? Lại làm người ta đến chết rồi à?”
“Cô ấy sốt rồi!”
Lục Đại Lâm thở phào, cái vẻ mặt căng thẳng lập tức xìu xuống. “Tưởng gì! Sốt thôi mà làm như trời sập!” Gã hất hàm về phía chiếc giường duy nhất, nơi Bạch Thanh Thanh đang nằm bất động. “Đặt xuống đi.”
Trần Chiêu Hàn liếc cái giường. Bẩn thỉu. Hôi hám. Anh gầm gừ: “Cô ấy không nằm chỗ đó.”
Ánh mắt anh quét qua căn phòng, rồi dừng lại ở chiếc bàn dài dùng để làm pháp đàn, trông có vẻ sạch sẽ nhất. Anh bước tới, cẩn thận đặt Từ Tư Nhan lên đó, tấm chăn quấn quanh thân thể trần trụi của cô.
“Lấy thuốc!” Anh ra lệnh.
“Biết rồi! Ồn ào!” Lục Đại Lâm bực bội, ném cho anh một gói thuốc bột. “Pha nước ấm cho uống. Nửa tiếng là hạ.” Gã liếc nhìn dấu vết ửng đỏ trên cổ Từ Tư Nhan, rồi nhìn bộ dạng thất thần của Trần Chiêu Hàn, gã cười khẩy. “Đúng là cầm thú. ‘Ăn’ người ta cho đã rồi giờ mới biết xót à?”
Trần Chiêu Hàn không thèm đếm xỉa. Anh đỡ cô dậy, giọng dịu đi. “A Nhan, uống thuốc.”
Từ Tư Nhan mơ màng mở mắt. Căn phòng lạ lẫm, khói hương mờ ảo, một gã đàn ông xa lạ (Lục Đại Lâm) và Bạch Thanh Thanh nằm như chết… Cô hoảng hốt: “Đây… đây là địa phủ sao?”
“Đừng nói bậy.” Giọng anh trầm ấm, kéo cô về thực tại. “Em sốt rồi. Uống thuốc đi.”
Cô ngoan ngoãn uống. Khi anh dùng khăn ấm lau mồ hôi cho cô, ánh mắt cô rơi xuống bàn chân anh.
“Trần Chiêu Hàn…” cô thều thào, “chân anh… đang chảy máu.”
Bàn tay anh khựng lại. Giữa lúc sốt mê man, cô không lo cho mình, mà lại lo cho bàn chân anh.
Trái tim sắt đá của anh bỗng nhiên mềm nhũn. Anh cúi xuống, hôn lên vầng trán nóng hổi của cô, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Lo cho anh à, cô vợ nhỏ của anh?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận