Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ảo Giác Thô Bạo
Từ Tư Nhan nín thở. Cô có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Một cô gái xinh đẹp, thân thể trần trụi đứng trước mặt anh, trong khi hàng xóm láng giềng thì thầm bàn tán.
“Lúc đó anh tính sao?”
“Anh mặc kệ,” Trần Chiêu Hàn nói, vẻ chán ghét hiện rõ. “Anh định bỏ đi luôn. Nhưng Lục Đại Lâm xuất hiện. Gã nói gã có cách.”
“Cách gì?”
“Thằng đó mồm thối, nhưng mắt nó tinh.” Anh cười khẩy. “Nó kéo anh ra gốc cây, thì thầm vào tai anh, nói con bé đó không còn ‘sạch’ đâu.”
“Sạch?”
“Nó nói cô ta đã ‘gian díu’ với mấy thằng trai trẻ trong làng rồi. Anh vốn đã không thích, nghe vậy chỉ thấy bẩn.”
“Vậy… Lục Đại Lâm làm gì?”
“Gã nói,” Trần Chiêu Hàn dừng lại, như thể đang lựa chọn từ ngữ, “gã nói Bạch Thanh Thanh thèm khát thân thể của anh, thèm khát cái ‘thứ đó’ trong quần anh. Gã nói gã sẽ cho cô ta ‘ăn’ no.”
Trần Chiêu Hàn kể lại, Lục Đại Lâm đã bí mật lập một trận pháp ảo ảnh ngay trong sân nhà anh. Gã nói với anh: “Tôi sẽ để cô ta chìm vào ảo giác. Trong ảo giác đó, cậu sẽ làm cô ta. Cứ ‘làm’ cho cô ta chết khiếp đi. Phải thật thô bạo, thật đẫm máu. Phải giày vò cho cô ta tởn tới già, lần sau thấy cậu là phải kẹp chặt chân mà chạy!”
“Anh…” Từ Tư Nhan sững sờ.
“Anh không làm gì cả.” Anh cắt ngang. “Anh chỉ ngồi dưới gốc cây với gã. Nhưng trong ảo ảnh của cô ta, có lẽ anh đã là một con quái vật.”
“Kết quả đúng như gã nói,” anh kết thúc câu chuyện. “Ngày hôm sau, cô ta mặt cắt không còn giọt máu, chạy về nhà khóc lóc. Chú Bạch cũng đành chấp nhận từ hôn. Từ đó cô ta mới thôi dây dưa. Nhưng vẫn hận anh.”
Câu chuyện vừa dứt, cánh cửa lán lại mở, Lục Đại Lâm lảo đảo bước vào, người bê bết sương đêm và bùn đất. Gã vác theo một Bạch Trì đã ngất xỉu, tay kia xách một cái hũ sành đang lúc nhúc côn trùng.
“Trời ơi là trời!” Gã quăng Bạch Trì xuống đất, than vãn. “Thế gian này sao lắm kẻ lụy tình thế không biết! Yêu với chả đương, hận với chả thù, phiền chết đi được!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận