Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Hang Tình Yêu, Cái Mồ Ly Biệt
Sói Trắng, trong hình hài con thú vĩ đại, dùng toàn bộ sức lực của Vua Sói húc vào tảng đá lớn. Tiếng đá ma sát rít lên ken két, não nề như một lời từ biệt. Tảng đá lấp kín cửa hang, nhốt lại ánh sáng, nhốt lại không khí, và nhốt lại người đàn bà duy nhất nó yêu.
Nó đứng đó một lúc lâu. Mùi hương của cô, mùi mồ hôi, mùi dâm tình sau những đêm giao hoan, và cả mùi sữa ngọt ngào vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo bên ngoài. Nó rướn người, hít hà một hơi cuối cùng qua khe hở nhỏ, cố gắng khắc ghi mùi hương đó vào tận cùng linh hồn mình. Lồng ngực nó đau thắt lại, không phải vì vết thương, mà vì sự chia cắt này. Nó đang tự tay chôn sống trái tim mình.
Nó quay đi, kiên quyết, bóng trắng vĩ đại hòa lẫn vào màn mưa. Nó đi thực hiện sứ mệnh của một con sói đầu đàn.
Bên trong, cô gái tỉnh dậy trong bóng tối đặc quánh.
Cái lạnh ập đến trước tiên. Hơi ấm của bộ lông dày và cơ thể rắn chắc đêm qua đã biến mất. Không còn tiếng thở đều đều, không còn cái đuôi sói thỉnh thoảng quất nhẹ qua eo cô. Chỉ có im lặng. Một sự im lặng chết chóc.
“Tiểu Bạch?” Giọng cô khàn đi.
Không có tiếng gầm gừ đáp lại.
Cô lồm cồm bò dậy, thân thể trần truồng vẫn còn ê ẩm dấu vết của cuộc hoan ái tàn bạo đêm qua. Cơn hoảng loạn bắt đầu dâng lên. Cô bò về phía cửa hang.
Tay cô chạm phải đá. Lạnh ngắt. Không phải là tấm da thú che cửa. Là đá!
“Tiểu Bạch! Anh đâu rồi? Mở cửa!”
Cô đập tay vào tảng đá. Tiếng động vang lên khô khốc, và giọng nói của cô dội ngược lại, chế nhạo sự bất lực của chính mình. Nó đã chặn cửa. Nó đã nhốt cô lại.
Cô gái trượt người xuống, lưng tựa vào tảng đá lạnh. Cô hiểu rồi. Con sói ngốc nghếch đó. Nó đi chiến đấu. Nó đi liều mạng. Và nó muốn cô sống.
“Đồ ngốc! Đồ sói đần độn!” Cô nghiến răng, nước mắt bắt đầu trào ra. Nhưng cô không gào khóc. Cô cắn chặt mu bàn tay mình, cắn đến bật máu, để cơn đau thể xác lấn át cơn đau trong tim. “Ai cho anh đi một mình? Ai cho anh quyết định thay em? Không có anh… em sống thế nào?”
Anh ta là người đàn ông đầu tiên của cô, là con thú đã thuần hóa cô, và cũng là người đã bị cô thuần hóa. Anh ta uống sữa của cô, cày cấy bên trong cô, để lại dấu ấn của anh ta trong từng thớ thịt. Họ đã là một thể.
Không! Cô không thể ngồi đây chờ chết. Cô phải ra ngoài!
Cô gái bò điên cuồng khắp hang, sờ soạng từng vách đá. Cô nhớ rồi. Có một khe hở nhỏ ở góc xa nhất, nơi anh ta từng bắt cho cô mấy con thỏ con. Anh ta phải chừa cho cô một đường lui.
Cô tìm thấy nó. Một khe hở hẹp, vừa đủ một người lách qua.
Và ở đó, cô thấy đống thức ăn dự trữ anh ta đã giấu cô. Thịt khô, quả mọng, rễ cây… Anh ta đã chuẩn bị cho cô sống qua mùa đông. Một mình.
Nước mắt cô lại rơi. Con sói ngốc này, chu đáo đến mức tàn nhẫn.
“Em sẽ không để anh chết một mình. Tiểu Bạch, chờ em!”
Cô gái vơ vội mấy miếng thịt khô, nhét vào người, rồi bắt đầu lách thân thể trần trụi, mềm mại của mình vào khe hở tối tăm, lạnh lẽo. Cô phải ra ngoài. Dù sống hay chết, cô cũng phải ở bên cạnh anh ta.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận