Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Đĩ Rừng Và Khẩu Súng Lục
Cô gái lách mình qua khe hở, cơ thể trầy xước, bê bết bùn đất. Cô vừa thoát ra khỏi cái mồ tình yêu của Sói Trắng thì lập tức bị ném vào cơn thịnh nộ của đất trời. Mưa quất vào da thịt trần trụi rát bỏng.
Cô chạy, lảo đảo trong vũng bùn, theo bản năng tìm về phía trại của lũ thợ săn. Cảnh tượng trước mắt cô là một đống hoang tàn. Lều bạt rách nát, mọi thứ bị nhấn chìm.
“Cứu… cứu tôi với…”
Một tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ dưới đống lều sập. Cô gái cảnh giác, bẻ một cành cây sắc nhọn làm vũ khí.
Cô lật tấm bạt lên. Một gã đàn ông mặc tạp dề, mặt mũi hiền lành, đang bị kẹt chân.
“Cô… cô là…” Gã đàn ông nhìn cô, từ thân thể trần trụi lấm lem cho đến đôi mắt hoang dại, gã sợ hãi.
“Anh là ai?” Giọng cô lạnh băng.
“Tôi… tôi là đầu bếp! Bọn chúng bắt tôi lên đây nấu cơm! Tôi không phải bọn chúng!” Gã vội vàng giải thích.
Cô gái nhìn vào mắt gã. Gã không nói dối. Cô dùng hết sức kéo thanh gỗ đè lên chân gã. Gã đầu bếp được tự do, vội quỳ xuống lạy cô.
“Bọn chúng đâu? Bầy sói đâu?” Cô túm lấy cổ áo gã.
“Bọn chúng… bọn chúng chạy xuống núi rồi! Bầy sói… bầy sói đuổi theo!”
ĐOÀNG!
Một tiếng súng vang lên từ phía xa, yếu ớt trong tiếng mưa.
Trái tim cô gái như bị bóp nát. Tiểu Bạch!
Cô quay đầu định chạy.
“Khoan đã, cô gái!” Gã đầu bếp đột nhiên gọi giật lại. Gã lết đến một cái hòm kim loại, cạy nó ra. “Bọn chúng bỏ quên cái này!”
Bên trong, một khẩu súng lục và mấy băng đạn vẫn còn khô cong.
Cô gái không chút do dự, giật lấy khẩu súng. Cái lạnh của kim loại truyền vào lòng bàn tay cô. Gã đầu bếp còn nhặt được một cây dù lớn.
Cô gái cầm súng, lao vào màn mưa, đi về phía có tiếng súng.
Con đường mòn giờ đã biến thành một dòng suối bùn. Dưới chân núi, cuộc đối đầu nghẹt thở đang diễn ra. Bầy sói đã chặn được lũ thợ săn. Hàng trăm con sói, lông ướt sũng, mắt sáng rực, đứng thành một vòng vây im lặng.
Lũ thợ săn co cụm lại, súng lục trong tay run rẩy chĩa ra tứ phía.
“Mẹ kiếp! Bắn! Bắn chết mẹ chúng nó đi!”
Một con sói con mất bình tĩnh, lao lên. ĐOÀNG! Nó ngã xuống.
Bầy sói gầm lên giận dữ.
Chính lúc đó, cô gái bước ra từ trong rừng.
Tất cả dừng lại. Lũ thợ săn, bầy sói, và cả Sói Trắng đang đứng ở hàng đầu, tất cả đều sững sờ nhìn cô.
Cô đứng đó, trần trụi dưới mưa, bùn đất bám đầy người, mái tóc dài bết dính. Nhưng cô không còn vẻ mềm yếu. Tay cô cầm khẩu súng lục, chĩa thẳng về phía chúng. Gã đầu bếp run rẩy che dù cho cô, cảnh tượng vừa bi tráng vừa kỳ quái.
“Lũ… lũ súc sinh chúng mày,” gã cầm đầu lắp bắp, “còn… còn giấu cả đàn bà trong rừng à?”
Hắn không biết, con “đàn bà” này, còn đáng sợ hơn cả bầy sói.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận