Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bão Tố Đêm Nay (Và Con Thú Thức Giấc)
Gió gào thét bên ngoài như một con thú bị thương, điên cuồng cào cấu vào cửa sổ. Căn phòng trọ ọp ẹp rung lên bần bật.
Từ Tư Nhan giật mình tỉnh giấc. Bên cạnh cô, khoảng giường trống không, lạnh ngắt.
“Trần Chiêu Hàn!” Cô hoảng hốt gọi.
“Anh đây.”
Giọng anh khàn đặc. Cô nhìn về phía cửa sổ. Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua mây bão, anh đang đứng đó. Anh không mặc áo, thân trên trần trụi phô bày cơ bắp rắn chắc. Hai tay anh đang gồng lên, bám chặt vào khung cửa sổ. Cơn bão đã giật bung bản lề, và anh đang dùng chính sức mình để giữ nó lại, ngăn không cho gió lùa vào làm ồn, sợ cô thức giấc.
Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹn.
Cô bước xuống giường, chân trần đi trên sàn gỗ lạnh. Cô đi đến sau lưng anh, vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn, rắn rỏi.
“Sao anh không gọi em?” Giọng cô nghẹn ngào.
Cơ thể anh cứng lại, rồi từ từ thả lỏng. Anh xoay người, kéo cô vào lòng. “Anh sợ đánh thức em. Anh sợ… anh chỉ chợp mắt một cái, mở mắt ra, em lại biến mất.”
Giọng nói của con sói đầu đàn, gã đàn ông chưa bao giờ biết sợ, lúc này lại run rẩy vì bất an.
“Em sẽ không đi đâu nữa,” cô vùi mặt vào ngực anh, hít hà mùi mồ hôi nam tính quen thuộc. “Em đã có cách rồi. Chỉ cần Trương đạo sĩ chịu giúp, chúng ta sẽ ổn. Em sẽ quay về núi… Em sẽ… sinh con cho anh. Sinh một bầy sói con cho anh.”
Câu nói đó, trong đêm bão tố này, như một mồi lửa.
Cơ thể Trần Chiêu Hàn nóng rực lên. Anh gầm lên một tiếng, không phải tiếng người. Anh đè cô vào tường, ngay cạnh cửa sổ. Gió bão bên ngoài gào thét, gió dục vọng bên trong cũng bùng nổ.
“Em… em vừa nói gì?”
“Em nói… a…”
Anh hôn cô. Một nụ hôn cuồng dại. Anh xé toạc chiếc váy mỏng trên người cô. Anh muốn cô. Ngay lập tức.
“Em muốn anh,” cô rên rỉ, hai chân chủ động quấn quanh eo anh. “Trần Chiêu Hàn… cắm vào em đi… Em muốn anh… Em muốn đầy…”
Anh cười khàn. “Đồ dâm đãng.”
Anh cởi phăng cái quần vướng víu. Con thú khổng lồ của anh bật ra, căng cứng, nóng hổi, đập vào bụng cô. Anh sờ xuống dưới. Cái hang nhỏ của cô đã ướt sũng.
“Em xem em chảy nước này.”
Anh đột nhiên dừng lại. Anh không cởi chiếc quần lót ren mỏng manh của cô.
“Anh… sao vậy?” Cô khó chịu cọ xát.
Anh cười. Nụ cười của con sói. Anh dùng ngón tay thô ráp, kéo miếng vải mỏng qua một bên, để lộ đóa hoa sưng mọng, ướt át. Rồi anh nhắm ngay, đâm mạnh.
“A!” Cô thét lên.
Cây cặc nóng bỏng đâm xuyên qua, nhưng miếng vải ren vẫn còn đó, kẹt lại giữa hai làn da, cọ xát vào gốc cặc anh và mép lồn cô. Một sự kích thích kỳ lạ, vừa trói buộc, vừa dâm đãng.
“Đau… không?” Anh hỏi, giọng khàn đặc, nhưng không hề dừng lại.
“Không… không đau… A… sướng… Trần Chiêu Hàn… anh thật xấu xa!”
Anh thúc mạnh hơn. Tiếng da thịt va chạm bì bõm hòa lẫn với tiếng gió rít. Anh bế cô lên, ép cô vào tường, đóng cọc như điên dại. Anh muốn trừng phạt cô vì đã rời đi, muốn cô nhớ kỹ cảm giác này, nhớ kỹ anh là của cô, và cô là của anh.
Cô bị cắm đến lật mắt, miệng rên rỉ không thành tiếng, nước mắt và nước dãi chảy ra. Cô bịt miệng mình lại, sợ Lục Đại Lâm ở phòng bên cạnh nghe thấy.
Anh thả nhẹ tốc độ, hôn lên những giọt nước mắt của cô. “Ngoan. Kêu tên anh.”
Họ làm tình điên cuồng suốt đêm. Khi ánh nắng đầu tiên của ngày mới chiếu qua khung cửa sổ vỡ, Trần Chiêu Hàn mới chịu gục xuống. Anh bắn vào trong cô, bắn sâu đến mức cô cảm nhận được dòng tinh nóng hổi đó dường như chạm đến tận linh hồn mình.
Anh không rút ra. Anh cứ để con thú của mình nằm yên trong hang ổ ấm áp của cô.
Cô thiếp đi.
Khi cô mơ màng tỉnh lại, cô cảm nhận được nó vẫn ở đó. Cứng ngắc. To lớn. Cô khẽ cựa mình, cơ lồn vô thức siết lại.
Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Cô rên rỉ trong mơ. Cơ thể cô co giật. Cô… cô lên đỉnh trong lúc ngủ.
Tiếng rên rỉ đánh thức anh. Trần Chiêu Hàn mở mắt. Anh nhìn thấy gương mặt ửng hồng vì cao trào của cô. Anh cúi xuống, liếm vệt mồ hôi trên trán cô.
Anh cười. “Mới sáng sớm. Đến trong mơ em cũng không ‘ngoan’ được à?”
Từ Tư Nhan xấu hổ muốn chết. “Là… là tại anh! Đồ không biết xấu hổ!”
“Vậy à?” Anh nhướn mày. “Đột nhiên anh muốn ‘ra’ quá. Em nhịn một chút nữa nhé?”
“Không… không… Em mệt… A!”
Anh không cho cô cơ hội từ chối. Con thú của buổi sáng sớm lại bắt đầu một cuộc săn mồi mới, cày cấy điên cuồng, lấp đầy cô bằng dòng tinh lực nóng bỏng của mình.
[HẾT TRUYỆN]

Bình luận (0)

Để lại bình luận