Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm trong phòng tối
Thanh niên cao một mét tám mấy, lúc say trông cũng lảo đảo như một đứa trẻ. Chủ nhiệm Mộng nhìn theo, nở nụ cười từ ái, dặn dò người phục vụ trông coi cẩn thận rồi mới quay lại phòng bao.
Lên đến căn phòng trên lầu, chân Chu Nham đứng không vững, ngã ngồi phịch xuống chiếc ghế bành. Người phục vụ chạy đến nói gì đó, anh vịn vào tay ghế nhưng nghe không rõ, bèn dứt khoát xua tay kêu phục vụ ra ngoài.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ hành lang hắt vào. Anh tháo kính ra, nhắm mắt ngồi đó. Cả người nóng bừng bừng.
Cơn nóng bức và cồn cào trong người khiến anh khó chịu. Anh cau mày, giật phăng chiếc cà vạt rồi tiện tay ném đi. Không dừng lại ở đó, anh cởi luôn mấy cúc áo sơ mi, rồi cởi cả chiếc áo sơ mi vắt ra ngoài.
Dưới ánh sáng mờ, yết hầu gợi cảm của anh trượt lên trượt xuống. Xương quai xanh sắc nét và bờ vai rộng của người đàn ông hơi phập phồng theo nhịp thở. Lồng ngực rắn chắc và hàng cơ bụng sáu múi gần như hoàn hảo đang dần “lên men” trong bầu không khí vô cùng căng thẳng. Toàn thân anh toát ra một sự cám dỗ chết người. Đôi chân dài thả lỏng, bộ âu phục được cắt may vừa vặn càng làm nổi bật hơi thở đầy nam tính và có phần độc đoán trên người anh.
Lúc này, anh vừa là một kẻ cấm dục, lại vừa là một con thú nguy hiểm.
Bất chợt, có một bóng người yểu điệu, lắc eo chậm rãi từ sau lưng anh đi ra. Người đó chấm một giọt nước trà trong ly trên bàn, rồi nhẹ nhàng điểm lên lồng ngực trần của anh.
“Ai!”
Chu Nham giật mình, phất tay đánh vào không khí.
Người đó dẫm đôi chân trần, đi tới trước mặt anh. Anh không thể nhìn rõ mặt người trước mặt, nhưng anh biết đó là phụ nữ. Mùi nước hoa nồng nặc, ngọt gắt xộc thẳng vào mũi anh, bao trùm lấy anh, khiến anh phải nhắm mắt nhíu mày.
“Tôi không cần bất kỳ phục vụ nào cả. Mời cô ra ngoài!” Anh khàn giọng cảnh cáo.
Mộng Viên bị sự lạnh lùng chết chóc trong ngữ khí của anh dọa cho không dám bước lên. Cô ta đi chân trần, bước vòng xung quanh anh. Cô ta có thể dễ dàng nhận thấy sự khác lạ rõ rệt đang nhô lên giữa hai chân người đàn ông.
Chỉ uống chút rượu thôi mà, cô ta thầm nghĩ, không ngờ bên dưới lại cứng nhanh như thế. Bình thường chắc anh ta ít khi tự giải tỏa lắm nhỉ?
Chiếc thắt lưng màu đen che đi đường nhân ngư quyến rũ. Cô ta nhìn không được rõ lắm, nhưng trí tưởng tượng đã khiến cô ta không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Thấy anh thực sự chóng mặt đến khó chịu, cô ta bèn mở miệng thăm dò: “Tôi không phải phục vụ. Là… là anh vào nhầm phòng của tôi. Trông anh có vẻ khó chịu quá, có cần… tôi giúp anh một chút không?”
“Không cần… Tôi đi ngay.” Chu Nham choáng váng đến mức chỉ nghe được vài chữ. Anh cố gắng nắm lấy tay vịn đứng dậy, nhưng ngay sau đó lại ngã phịch xuống ghế.
“Ấy! Anh không cần đi, tôi không trách anh đâu.” Mộng Viên vội nói.
Anh nhắm mắt, những ngón tay trắng bệch dùng sức ấn vào hai bên thái dương. Uông Bân đáng chết, tại sao vẫn chưa tới? Cơ thể vừa nặng vừa nóng, bên tai cũng như muốn bốc hỏa, mỗi lời anh nói ra đều giống như thở hắt từ lồng ngực.
“Vậy phiền cô… đi ra ngoài trước. Đừng quấy rầy tôi.” “Nhưng tôi thấy anh…”
“Cút đi!”
Anh hoàn toàn mất kiên nhẫn. Anh vung tay, lật đổ cả chiếc bàn trà bên cạnh. Ly tách vỡ tan tành.
Mộng Viên bị một mảnh thủy tinh văng trúng, cứa vào chân làm bị thương. Sắc mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng, khó coi vô cùng. Cô ta cắn môi, đôi mắt đỏ hoe nhìn Chu Nham. Ánh mắt cô ta rơi vào cánh tay đang nắm chặt của anh, động mạch dưới da nhảy lên không ngừng. Thể lực chênh lệch quá xa. Cô ta bị dáng vẻ lạnh như băng, đầy sát khí của anh dọa cho run rẩy.
Anh ta tức giận thật rồi. Nếu lỡ anh ta làm tổn thương mình, vậy thì đúng là lợi bất cập hại.
Mộng Viên cứng đờ đứng đó một phút, cuối cùng lắc đầu ngao ngán, quay người rời đi.
Cánh cửa vừa đóng lại, Chu Nham mới tựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm. Khi anh không kìm được và chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, Uông Bân đẩy cửa, thở hổn hển chạy vào. “Có chuyện gì vậy? Sao lại thành ra thế này?”

Một tuần sau, vào buổi trưa. Tấm thảm tập yoga mới của Vu Nhiễm được chuyển đến. Cô đến bưu điện chuyển phát nhanh ở cổng trường để lấy hàng.
Và cô lại một lần nữa gặp Chu Nham.
“Thầy Chu.” Cô lí nhí chào. “Ừm.”
Như mọi khi, anh gật đầu với cô, lịch sự và thân thiện. Vội vàng, cô đi vào, còn anh đi ra.
Tâm trạng của Vu Nhiễm đột nhiên chuyển từ vui mừng sang thất vọng tột độ. Anh chỉ chào cô một câu vậy thôi sao? Cô buồn bã quét mã lấy hàng. Lúc ôm gói hàng to sụ đi ra ngoài, cô bất ngờ phát hiện Chu Nham vẫn chưa đi. Anh đang đứng tựa vào một gốc cây, dường như đang chờ ai đó.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận