Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rung động ở sân bóng
Trái tim cô như được rót đầy mật ngọt. Vu Nhiễm gần như vui vẻ chạy lon ton qua, nhưng tới gần rồi mới sực nhớ ra mà chạy chậm lại, giả vờ bình tĩnh. “Thầy Chu.”
Cô dường như chỉ biết gọi mỗi hai từ “Thầy Chu”. Nghĩ đến đây, nội tâm Vu Nhiễm thật buồn khổ.
Hai đêm trước, cô đã đi theo mấy bạn nữ khác trong lớp đến sân vận động để xem Chu Nham chơi bóng rổ. Đây là lần đầu tiên trong đời, cô đặc biệt đi xem một người con trai chơi bóng.
Cô không dám đến quá gần, nhưng cũng không thể đi quá xa. Từ bảy giờ đến chín giờ, suốt hai tiếng đồng hồ, chân cô đứng đến tê dại, mắt không rời anh một giây. Dáng vẻ anh trên sân bóng hoàn toàn khác, mồ hôi ướt đẫm, mạnh mẽ và đầy nam tính.
Sau đó, khi cô đi vệ sinh trở lại, sân bóng đã giải tán gần hết. Cô không bỏ cuộc, lại đi tìm ở những sân tập khác, nhưng vẫn không thấy anh đâu.
Chán nản bước ra khỏi khu thể thao, cô vẫn cố chấp nhón chân lên hàng rào lưới màu xanh để tìm kiếm một vòng cuối cùng, nhưng vẫn không có kết quả.
“Nhìn cái gì thế?”
Một giọng nói trầm ấm vang lên ngay sau gáy cô. “Hả?”
Anh đã đứng sau lưng cô từ lúc nào vậy?
Vu Nhiễm giật mình, hoảng hốt suýt hét lên. Nhưng người đằng sau đã kịp thời vươn tay, bịt chặt miệng cô lại từ phía sau. “Em mà la lên với cái giọng điệu này, người khác sẽ nghi ngờ đó.”
Hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai cô. Chu Nham đỡ cô xoay người lại. Đồng thời, anh rút bàn tay đang che miệng cô ra sau lưng mình, bởi vì… đầu lưỡi mềm mại, ướt át của cô vừa rồi đã vô tình chạm vào lòng bàn tay anh. Một cảm giác tê dại kỳ lạ lan ra.
“Thầy Chu…”
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, khuôn mặt cô mềm mại, đỏ bừng. Đôi mắt ngấn nước long lanh như một con nai tơ vừa lạc đường, vừa lo lắng vừa dũng cảm nhìn anh.
Chu Nham nín thở. Ngay lúc đó, anh cảm thấy sau tai mình nóng rực như lửa đốt. “Muộn như vậy rồi, tôi đưa em về.” Anh nói, giọng khàn đi một chút.
Quay lại sân bóng, Uông Bân vẫn còn đang ngồi ở khu nghỉ ngơi tu nước ừng ực. “Đi xả nước gì mà lâu thế?” Uông Bân càu nhàu.
“Đi nhiều, làm chậm trễ rồi.” Chu Nham nói dối không chớp mắt. Anh nhận lấy chai nước mà Uông Bân thảy cho, ngửa đầu nốc cạn một hơi.
Uông Bân không nhịn được cười: “Ha, chẳng lẽ là thận không tốt? Chưa thấy cậu dùng bao giờ mà đã yếu rồi à?”
“Cút!”
Lúc nãy khi đang chơi bóng, anh đã nhìn thấy cô rồi. Thấy cô đột ngột rời đi, nghĩ đến cảnh ban đêm sân chơi hỗn loạn, trong lòng anh không yên tâm nên mới chạy theo. Cho đến khi thấy cô ngơ ngác, nghiêm túc đi tìm người, anh mới chắc chắn một điều: cô gái nhỏ này là vì anh mà tới.

Trở lại thực tại, ở bưu điện.
Trời quá nóng, cô lại cầm một cây dù che nắng lớn, trên người mặc một chiếc váy mềm mại xinh xắn, đẹp đến mức không thể tả.
Chu Nham nhịn không được mà cong môi cười. Cô gái này đúng là thú vị. Mỗi lần gặp anh đều đỏ mặt, kín đáo ngoan ngoãn mà gọi anh một tiếng “Thầy Chu”. Nếu anh đã sống hai mươi tám năm mà không thể nhìn ra được tâm tư nhỏ bé này của cô, thì cơm áo gạo tiền anh ăn coi như bỏ hết.
“Em mua gì vậy, to thế này? Để tôi cầm giúp em.”
“Hả?” Vu Nhiễm sững sờ một giây, rồi đảo mắt. Đôi mắt trong veo, mềm mại như chứa nước mùa thu. “Cảm ơn thầy Chu.” “Không có gì.”
Cứ mỗi lần cô gọi anh là “Thầy Chu”, cái giọng nói dịu dàng, ngọt ngào đó lại khiến anh gần đây như xuất hiện ảo giác. Chu Nham phải nhịn xuống xúc động muốn đưa tay xoa đầu cô. Anh cầm lấy túi hàng của cô, thong thả xách trong tay.
Dáng người Chu Nham cao gầy, hai chân thon dài, vẻ ngoài có chút kiêu ngạo lạnh lùng. Vu Nhiễm đi bên cạnh, nước da trắng nõn, dung mạo xinh đẹp như hoa như ngọc. Trong mắt người ngoài, họ thực sự giống như một cặp tình nhân vô cùng xứng đôi vừa lứa.
Đi trên đường thế này, rất dễ thu hút sự chú ý. Để giảm bớt sự ngượng ngùng, Vu Nhiễm giả vờ bình thường, bắt chuyện với anh, nhưng thật ra trong lòng sớm đã như có cả đàn nai chạy loạn.
“Bây giờ thầy đang dạy Lịch Sử Cận Đại cho chúng em… Vậy thầy Nghiêm trước đây đâu rồi ạ? Em ở trong trường cũng không gặp được thầy ấy.”
Thầy Nghiêm là giáo viên lịch sử trước đây của các cô, từng dạy các cô một năm, vừa dạy xong Lịch Sử Cổ Đại thì biến mất. “Giáo sư Nghiêm làm việc cực khổ quá, thời gian trước cơ thể thầy ấy có chút vấn đề, đang trong thời kỳ điều dưỡng.” “Vậy ạ? Thầy ấy bây giờ sao rồi ạ?” Vu Nhiễm lo lắng. “Nghe ba tôi… à, nghe hiệu trưởng nói, tuần trước thầy ấy mới làm xong một cuộc phẫu thuật nhỏ. Đang ở bệnh viện tỉnh nghỉ ngơi, vẫn chưa được xuất viện.”
Lời nói của anh thay đổi quá nhanh khiến Vu Nhiễm không nhận ra sự sai sót, nhưng khi nghe tin thầy Nghiêm đang nằm viện, trong lòng cô thực sự rất lo lắng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận