Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Âm mưu của Mộng Viên
“Cảm ơn thầy đã nói cho em biết điều này.” “Không có gì.”
Họ đi mãi cho đến khi tới cầu thang của ký túc xá nữ. Vu Nhiễm hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để nói với Chu Nham: “Thầy Chu… thật ra… cái ngày trời mưa hôm đó… người cầm ô của thầy chính là em.”
Ánh nắng mặt trời buổi trưa vô cùng rực rỡ. Lưng anh hướng về phía ánh sáng, khiến khuôn mặt góc cạnh của anh như được tráng một lớp viền vàng dịu dàng.
Bên môi anh đượm ý cười. Anh vươn ngón tay, chạm nhẹ vào đỉnh chiếc ô che nắng của cô, giọng nói trầm ấm: “Tôi biết rồi.”
“Thầy… thầy không trách em sao?” “Tại sao phải trách em?”
Nếu không phải tại cô thì anh đâu có bị ướt mưa, lòng cô vẫn luôn bất an.
Chu Nham giúp cô đặt gói hàng vào thang máy. Anh lại một lần nữa muốn đưa tay sờ lên tóc cô, nhưng đưa tay ra nửa chừng rồi lại gập lại, đặt ở sau gáy. “Mau trở về đi, bên ngoài nắng quá.”

Ban đêm, Vu Nhiễm nói với Mộng Viên chuyện giáo viên lịch sử cũ của họ đang ở bệnh viện, rồi hỏi cô ta có muốn cùng cô đi thăm thầy ấy không. Dù sao đó cũng là chủ nhiệm lớp năm ngoái của họ, về tình về lý đều nên đi thăm hỏi.
Mộng Viên đang tay chân dang rộng, nằm trên giường đắp mặt nạ. Nghe thấy thế, cô ta thở dài một hơi đầy mệt mỏi. “Cậu đúng là rảnh rỗi tự tìm việc làm mà. Thầy ấy dạy chúng ta có một năm, còn chẳng nhớ nổi mặt cậu với tớ là ai, vậy mà cậu còn muốn đi thăm. Muốn thì cậu tự đi đi, tớ không đi đâu!”
Vu Nhiễm ngượng ngùng: “Vậy cậu nhẫn tâm để tớ đi một mình thật à?”
Ở trường này, cô không có nhiều bạn bè, chỉ có Mộng Viên là thân thiết hơn một chút, nên không tránh khỏi việc cô có chút ỷ lại vào Mộng Viên.
Trước đây có người nói Vu Nhiễm là “cái đuôi” của Mộng Viên. Lời này Mộng Viên nghe rất thoải mái, nên ngày thường khá là chiếu cố cô. Chỉ là, không biết tại sao, dạo gần đây Mộng Viên có chút xa cách với Vu Nhiễm. Hai người rất ít khi cùng ra cùng vào như lúc trước.
Mộng Viên lật người lại. Cô ta nghĩ đến đám con trai trong lớp lúc nào cũng nhớ nhung, ca tụng vẻ đẹp thanh thuần của Vu Nhiễm. Trong lòng Mộng Viên đột nhiên dâng lên một cảm giác ghen tị khó chịu. Cô ta muốn cho con thiên nga trắng này nếm chút khổ cực.
“Thôi được rồi,” Mộng Viên thở dài, giả vờ nhượng bộ. “Cậu chọn thời gian đi, tớ đi cùng cậu.” “Ok! Cậu là nhất!”
Vu Nhiễm vẫn chưa ý thức được thái độ của Mộng Viên đối với mình đã thay đổi. Cô vui vẻ lấy một quả nho đã rửa sạch, định đút vào miệng Mộng Viên, nhưng bị cô ta lấy cớ lật người tránh đi.
Vu Nhiễm chọn thời gian rảnh vào chiều thứ Sáu. Nhưng vào đúng ngày đó, cô lại không tài nào tìm thấy Mộng Viên. Ngay khi cô vừa định bỏ cuộc thì Mộng Viên gọi điện đến, giọng nói ồn ào như đang ở một bữa tiệc. “Nhiễm à, tớ đang đi sinh nhật bạn, chắc không đi với cậu được rồi!”
“À… vậy cậu chơi vui vẻ nhé. Tớ đi một mình cũng được.” Vu Nhiễm thất vọng.
“Vậy sao mà được! Cậu đi một mình tớ làm sao yên tâm chứ?” Giọng Mộng Viên nghe có vẻ rất lo lắng. “Tớ gọi lớp trưởng giúp cậu rồi! Cậu ta có thể thay mặt lớp chúng ta cùng cậu đi thăm thầy Nghiêm, tốt biết bao nhiêu!”
“Nhưng mà cậu ta…”
“Đừng có nhưng nhị gì nữa! Cậu ta chắc là đã tới chỗ hẹn của chúng ta để tìm cậu rồi đó. Chúc cậu đi đường vui vẻ nhé, tình yêu!”
Vu Nhiễm còn chưa cúp điện thoại, cô đã thấy lớp trưởng lớp họ – Hồng Ba – đang đứng ở đằng xa. Cậu ta mặc đồng phục bóng chày, dáng người cao cao gầy gầy, đang vẫy tay lia lịa về phía cô.
Vu Nhiễm còn chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã cúp máy.
Tại sao Mộng Viên lại để Hồng Ba đi với cô chứ?
Hồng Ba quấy rầy Vu Nhiễm đâu phải mới một hai ngày. Cô cực kỳ ghét kiểu con trai nói năng ba hoa, gặp ai cũng có thể ôm vai bá cổ được. Lúc trước, chính Mộng Viên còn chửi cậu ta là “ngựa giống cấp thấp”, nói rằng hầu hết các cô gái trong lớp đều đã ngủ với cậu ta, và kêu cô phải tránh xa cậu ta ra.
Hồi năm nhất, có lần tự học buổi tối, Hồng Ba đã từng chặn cô trên đường. Lần đó, cậu ta bị Mộng Viên đi giày cao gót đá cho một phát, đau đến mấy ngày sau lưng vẫn không thẳng lên được.
Vu Nhiễm nhìn thấy cậu ta thì phản ứng đầu tiên là trốn. Cô vội vàng vòng qua đám đông, chạy ra cửa sau của siêu thị trong trường, không ngờ vừa quay vào góc cua đã bị Hồng Ba bắt được.
“Ấy, mỹ nhân à, em nhìn thấy tôi mà chạy cái gì chứ?” Hồng Ba cười hì hì, ánh mắt trơ trẽn đánh giá cô từ trên xuống dưới, giống như một con cóc ghẻ.
“Đừng lo lắng, Mộng Viên đã cử tôi đến đây để làm ‘sứ giả hộ hoa’ cho em mà. Tôi không có làm bậy đâu, tin tưởng tôi đi. Không phải muốn đi thăm thầy Nghiêm sao? Đi thôi, còn không đi là bệnh viện cấm giờ thăm đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận