Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu Vết Tan Biến
Tiếng chuông báo động an ninh vang lên chói tai khắp khách sạn hạng sang, phá vỡ sự yên tĩnh của đêm nghỉ dưỡng. Chu Nham đứng giữa phòng, bàn tay vừa được băng bó lại siết chặt đến mức máu thấm ướt lớp gạc trắng.
Uông Bân lao vào, vẻ mặt cũng hoảng hốt không kém: “Tôi gọi cho nhân viên an ninh rồi! Bọn họ đang phong tỏa hòn đảo!”
Vạn Vân cũng chạy tới, cô ta có vẻ lo lắng: “Sếp Chu, đã xảy ra chuyện gì? Vu Nhiễm đâu rồi?”
Chu Nham không trả lời, ánh mắt anh sắc như dao, quét nhanh khắp phòng một lần nữa. Điện thoại của cô vẫn còn trên bàn. Ví tiền cũng còn đây. Cô không thể tự mình rời đi.
“An ninh! Kiểm tra camera giám sát ngay lập tức! Tất cả các lối ra!” Chu Nham ra lệnh, giọng nói không còn chút hơi ấm.
Quản lý khách sạn vội vã chạy tới, mặt cắt không còn giọt máu. Việc khách VIP mất tích trong khu nghỉ dưỡng tư nhân của họ là một thảm họa.
Tại phòng an ninh, Chu Nham đứng như một pho tượng băng trước dãy màn hình. Uông Bân đứng bên cạnh, liên tục thúc giục nhân viên kỹ thuật.
“Đây rồi! Camera hành lang!”
Hình ảnh tua nhanh. Họ thấy Cố Thất Thất rời khỏi phòng khách nhỏ, vẻ mặt thất thần. Vài phút sau, Chu Nham lao ra, chạy về phòng Uông Bân. Mọi thứ đều khớp.
“Tìm camera ở khu vực phòng của sếp Chu!”
Màn hình chuyển cảnh. Cửa phòng Vu Nhiễm mở ra. Nhưng người bước ra không phải Cố Thất Thất.
Là Vu Nhiễm.
Cô bước đi một cách kỳ lạ, cứng nhắc như một con rối, đôi mắt mở to nhưng vô hồn. Cô mặc bộ váy ngủ mỏng manh, chân trần, đi thẳng về phía thang máy.
“Cái… cái quái gì vậy?” Uông Bân lẩm bẩm.
“Theo dõi thang máy! Cô ấy xuống sảnh!”
Camera ở đại sảnh cho thấy Vu Nhiễm bước ra, vẫn với vẻ mặt vô hồn đó. Cô đi xuyên qua sảnh, ra thẳng cửa chính, nơi bãi đỗ xe tạm thời.
Và ở đó, một người đang đứng chờ bên cạnh một chiếc xe địa hình.
Là Trầm Liệt.
Tim Chu Nham như bị ai đó bóp nát. Trầm Liệt? Tại sao lại là anh ta?
Trên màn hình, Trầm Liệt mở cửa xe cho Vu Nhiễm. Cô ngoan ngoãn leo lên. Anh ta đóng cửa lại, nhanh chóng vòng qua ghế lái và phóng xe đi, mất hút vào màn đêm.
Thời gian trên camera cho thấy mọi chuyện xảy ra chỉ vài phút trước khi Chu Nham phát hiện cô mất tích.
“Bọn họ… bỏ trốn cùng nhau?” Vạn Vân che miệng, thốt lên.
Uông Bân lập tức bác bỏ: “Vớ vẩn! Lão Trầm không phải loại người đó! Với lại… bộ dạng của Vu Nhiễm rất kỳ lạ!”
Chu Nham không nói một lời. Cơn thịnh nộ trong anh đã vượt qua đỉnh điểm, biến thành một sự tĩnh lặng chết chóc. Anh rút điện thoại, bấm một dãy số.
“Uông Bân, cậu ở lại đây. Phối hợp với an ninh. Tìm hiểu xem Cố Thất Thất đang ở đâu. Điều tra Trầm Liệt. Tôi muốn biết tất cả mọi thứ về anh ta trong 24 giờ qua.”
“Còn cậu?” Uông Bân lo lắng hỏi.
“Tôi đi tìm cô ấy.”
Chu Nham cúp máy, quay người rời đi. Bóng lưng anh thẳng tắp, cô độc, nhưng lại tỏa ra sát khí đậm đặc.
Ở một góc khuất của phòng an ninh, Cố Thất Thất đứng đó, chứng kiến tất cả. Khi thấy cảnh Vu Nhiễm lên xe Trầm Liệt, một nụ cười khinh miệt nhưng đầy thỏa mãn nở trên môi cô ta.
“Chu Nham, để xem. Khi anh thấy người con gái thuần khiết của mình tự nguyện đi theo người đàn ông khác, anh sẽ còn giữ được vẻ thánh thiện đó bao lâu.”
Cô ta không biết rằng, cô ta đã đánh giá quá thấp tình yêu của Chu Nham, và cũng đánh giá quá thấp sự tàn nhẫn của anh khi bị dồn vào đường cùng. Anh không chỉ muốn tìm cô về, anh muốn hủy diệt bất cứ kẻ nào dám chạm vào cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận