Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tấm Màn Nhung Của Dục Vọng
Sau cơn bão táp kinh hoàng, Vu Nhiễm tỉnh dậy trong một thế giới mờ sương. Những ký ức về hòn đảo, về Trầm Liệt, về cơn hoảng loạn tột độ… tất cả đã bị bàn tay của nữ bác sĩ ngoại quốc kia xóa sạch, chỉ còn lại một khoảng trống vắng, một cảm giác mệt mỏi rã rời như vừa trải qua một cơn ác mộng mà cô không tài nào nhớ nổi. Cô chỉ biết, Chu Nham đã ở bên cô, và cơ thể cô, dù không hiểu tại sao, lại đau nhức ở những nơi quen thuộc, một cơn đau âm ỉ vừa xa lạ vừa… kích thích.
Cô trở lại trường học, nhưng sự tò mò vẫn gặm nhấm. Vạn Vân biến mất. Trầm Liệt cũng bặt vô âm tín. Cô cố gắng gượng hỏi Chu Nham, nhưng anh chỉ dịu dàng hôn lên trán cô, bảo rằng: “Đó chỉ là một hiểu lầm. Bọn họ đều đã đi rồi. Em chỉ cần anh là đủ.”
Tối hôm đó, khi đang ngồi một mình trong phòng ngủ, cố gắng xâu chuỗi lại những mảnh ký ức vỡ vụn, một email nặc danh đột ngột nhảy vào hòm thư của cô.
Tiêu đề: Sự Thật Em Bị Lãng Quên.
Một tệp video đính kèm.
Tim Vu Nhiễm đập thình thịch. Một dự cảm chẳng lành ập đến. Cô cảm thấy mình sắp chạm vào một bí mật khủng khiếp. Ngón tay run rẩy của cô di chuyển đến nút “Tải về”.
“Em đang làm gì vậy, mèo con?”
Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ cửa, Chu Nham bước vào, trên người vẫn còn vương chút hơi lạnh của gió đêm. Anh đã thấy màn hình máy tính của cô. Nụ cười của anh vẫn dịu dàng, nhưng sâu trong ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Em… em không có gì…” Cô vội vàng định gập máy tính lại.
Anh bước tới, nhẹ nhàng giữ tay cô lại. “Đừng xem những thứ rác rưởi.” Anh đóng laptop của cô lại, rồi bất ngờ bế thốc cô lên.
“A! Anh làm gì vậy?”
“Suỵt,” Anh hôn lên môi cô, một nụ hôn sâu, nồng nàn, quét sạch mọi nghi hoặc trong đầu cô. “Em ở nhà một mình chắc là chán lắm. Anh có chuẩn bị một bất ngờ cho em.”
Anh bế cô ra khỏi phòng, đi về phía sân sau, nơi có hồ bơi riêng của căn biệt thự mới. Vu Nhiễm há hốc miệng kinh ngạc. Toàn bộ mặt hồ bơi được rải đầy cánh hoa hồng đỏ thắm, lung linh dưới ánh đèn vàng và ánh sao trời . Giữa hồ, một chiếc giường nước trong suốt khổng lồ đang trôi nổi bồng bềnh.
“Trời ơi… Chu Nham… đẹp quá!”
“Em thích chứ?” Anh mỉm cười, đặt cô ngồi xuống mép hồ, cởi bỏ bộ đồ ngủ của cô ra.
“Em rất thích! Cảm ơn anh!” Cô vòng tay ôm cổ anh, hôn chụt chụt lên má anh đầy phấn khích .
“Vậy thì…” Anh cũng nhanh chóng trút bỏ quần áo của mình, để lộ cơ thể cường tráng hoàn hảo. Hắn bế cô lên, bước xuống làn nước ấm áp. “…tối nay, chúng ta ‘làm’ ở đây nhé.”
Vu Nhiễm đỏ mặt, nhưng sự lãng mạn này khiến cô không thể kháng cự. Anh đặt cô nằm ngửa lên chiếc giường nước. Cảm giác bồng bềnh như trên mây, xung quanh là hàng ngàn cánh hoa ướt át.
Anh nằm lên người cô, cự vật nóng rẫy đã cương cứng, sừng sững giữa không trung. Làn nước vỗ về mơn trớn làn da họ.
“Ưm…” Vu Nhiễm rên rỉ khi anh cúi xuống, ngậm lấy đầu ngực đã dựng đứng của cô, mút mạnh. Chiếc giường nước nhún nhảy theo từng cử động của anh.
“Ngoan… dạng chân ra cho anh…”
Anh nâng hai chân cô lên, tách chúng ra, để lộ lối vào ướt át đang mời gọi. Dưới ánh sao, cảnh tượng yêu kiều và dâm mỹ này khiến Chu Nham gần như phát điên. Anh nắm lấy hông cô, từ từ tiến vào.
“A… Chu Nham…”
Cảm giác thật khác lạ. Sự ấm nóng của cơ thể anh, sự mát lạnh của nước hồ, và sự bồng bềnh của chiếc giường, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một khoái cảm mãnh liệt gấp bội.
Anh bắt đầu di chuyển, chiếc giường nước tạo nên những gợn sóng nhịp nhàng. Nước hồ bắn tung tóe, hòa cùng tiếng rên rỉ ướt át của cô và tiếng thở dốc nặng nề của anh.
“Em nói xem,” Hắn thì thầm, thúc mạnh vào điểm sâu nhất, “Chúng ta ướt át cả trong lẫn ngoài… có phải là rất kích thích không?”.
Vu Nhiễm không trả lời được, cô chỉ biết bấu chặt lấy vai anh, ưỡn người lên đón nhận từng cú đâm mạnh mẽ, linh hồn như bay lên cùng những vì sao.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận