Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Bị Chôn Vùi
Cuộc mây mưa giữa hồ bơi kéo dài đến tận nửa đêm. Chu Nham làm cô hết lần này đến lần khác, cho đến khi Vu Nhiễm kiệt sức, mềm nhũn thiếp đi trong vòng tay anh. Anh thỏa mãn nhìn cô gái nhỏ của mình, làn da ửng hồng sau cơn cao trào, khóe môi vẫn còn vương nụ cười hạnh phúc.
Anh hôn lên trán cô, dịu dàng thì thầm: “Nhiễm Nhiễm, quên hết những chuyện không vui đi. Em chỉ cần biết, anh yêu em. Quên đi những trải nghiệm tồi tệ đó, được không?”
“Vâng…” Cô lẩm bẩm trong giấc ngủ, cuộn tròn vào lòng anh như một con mèo con.
Anh bế cô trở lại phòng ngủ, cẩn thận đắp chăn cho cô. Khi anh quay ra, ánh mắt anh lập tức trở nên lạnh như băng. Hắn đi về phía chiếc laptop cô để quên trên bàn.
Hắn mở nó lên. Cái email nặc danh vẫn còn đó.
Chu Nham hít một hơi sâu, bấm mở tệp video.
Những gì hiện ra không phải là cảnh ân ái. Đó là địa ngục.
Trong một tầng hầm tối tăm, bẩn thỉu, tên ma cà rồng đã dám chạm vào Vu Nhiễm ở hộp đêm hôm đó đang bị trói chặt vào một chiếc giường sắt. Hắn trần truồng, hoảng loạn. Nhưng kinh khủng nhất là phía sau hắn. Ba bốn cây gậy thịt nhân tạo (dildo) màu đen, thô ráp, đang liên tục được nhét vào hậu huyệt của hắn, kéo ra rồi lại đâm vào, một cách máy móc và tàn nhẫn. Chất lỏng màu vàng sền sệt, lẫn lộn với máu tươi, tuôn ra không ngừng, vương vãi khắp sàn .
Hình ảnh chuyển sang phòng bên cạnh, cách một tấm kính. Mộng Viên đang bị trói vào ghế, hai mắt bị vạch ra, bị ép phải chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh tởm đó. Cô ta gào thét đến lạc giọng, mặt mũi đầm đìa nước mắt và nước bọt, hoàn toàn suy sụp.
Chu Nham xem đoạn video một cách vô cảm, ngón tay gõ nhịp trên bàn.
Vạn Vân.
Cô ta dám gửi thứ này cho Vu Nhiễm. Cô ta muốn hủy hoại hình ảnh hoàn hảo của hắn trong mắt cô. Cô ta muốn Vu Nhiễm biết, người đàn ông bên gối cô tàn khốc và máu lạnh đến mức nào .
Hắn cười khẩy. Ngu ngốc.
Hắn nhấc điện thoại, gọi cho đội an ninh riêng của mình. “Tìm Vạn Vân. Ngay lập tức. Cô ta đang ở một tiệm net gần đường X. Xử lý cô ta đi. Đừng để cô ta có cơ hội liên lạc với bất cứ ai nữa.”
Hắn xóa vĩnh viễn cái email. Sau đó, hắn cầm lấy điện thoại của Vạn Vân (thứ mà người của hắn đã lấy được).
Hắn soạn hai tin nhắn, giả mạo giọng điệu của Vạn Vân, gửi cho Vu Nhiễm.
Tin thứ nhất: “Nhiễm Nhiễm à, công ty đột ngột điều chuyển tớ ra nước ngoài công tác gấp một thời gian. Đừng lo cho tớ nhé!”
Tin thứ hai: “Mọi chuyện phức tạp lắm. Khi nào ổn tớ sẽ liên lạc lại. Có duyên gặp lại!”
Hắn xóa lịch sử cuộc gọi và tin nhắn giữa họ, rồi ném chiếc điện thoại vào một ly nước. Xong xuôi. Mọi dấu vết đã bị cắt đứt.
Vài ngày sau, tại bệnh viện tâm thần ngoại ô thành phố.
Cố Thất Thất, trong bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, đang lơ đãng quét lá khô trong sân. Cô ta đã ở đây vài tuần, hoàn toàn bị cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài.
Một chiếc xe cứu thương chạy vào. Các y tá lôi xuống một bệnh nhân mới. Một người phụ nữ tóc tai rũ rượi, miệng la hét những điều vô nghĩa, ánh mắt điên loạn.
Cố Thất Thất sững sờ. Dù người kia có nhếch nhác đến đâu, cô ta vẫn nhận ra.
“Vạn… Vân?”
Vạn Vân bị kéo đi ngang qua. Nghe thấy tên mình, cô ta quay phắt lại. Nhìn thấy Cố Thất Thất, cô ta bỗng nhiên phá lên cười, một nụ cười man dại. Cô ta giãy giụa, nhổ một ngụm nước bọt đậm đặc vào mặt Cố Thất Thất.
“Ha ha ha… Cô cũng ở đây à? Thua rồi! Chúng ta đều thua rồi! Ha ha ha…”.
Tiếng cười điên loạn của Vạn Vân và tiếng cười vô hồn của Cố Thất Thất hòa vào nhau, vang vọng khắp sân bệnh viện, đánh dấu sự kết thúc bi thảm cho hai kẻ dám thách thức con quỷ dữ mang tên Chu Nham.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận