Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mãi Mãi (HẾT)
Cuộc sống của Vu Nhiễm thực sự trở lại quỹ đạo bình yên và ngọt ngào. Cô chuyên tâm vào việc học năm thứ ba , với mục tiêu thi nghiên cứu sinh và ở lại trường cùng anh, như anh đã vạch sẵn. Mọi bóng đen dường như đã bị quét sạch. Cô chỉ còn là cô thiên nga trắng thuần khiết, được Chu Nham cưng chiều và bảo bọc trong lồng kính của anh.
Ngày đính hôn cuối cùng cũng đến.
Một buổi tiệc xa hoa được tổ chức tại khách sạn lớn nhất thành phố. Ba mẹ hai bên đều có mặt, vui vẻ chúc phúc cho đôi trẻ. Vu Nhiễm mặc chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, mái tóc đen dài được búi cao, để lộ chiếc cổ thiên nga kiêu hãnh. Cô đứng bên cạnh Chu Nham, người đàn ông mặc vest lịch lãm, tay trong tay nhận lời chúc phúc của mọi người. Họ là cặp đôi hoàn hảo nhất đêm nay.
Chỉ có Uông Bân là uống say bí tỉ ở một góc. Anh ta không say vì vui. Anh ta say vì thất tình, và vì ghê tởm.
Ngày Trầm Liệt bị “thả” đi (thực chất là bị Chu Nham trục xuất khỏi thành phố), anh ta đã hẹn gặp Uông Bân lần cuối. Anh ta không nói gì nhiều, chỉ đưa cho Uông Bân xem vài tấm ảnh trong điện thoại. Đó là ảnh chụp Vạn Vân và Trầm Liệt trần trụi trên giường, với đủ mọi tư thế dâm đãng.
“Cô ta nói cô ta yêu tôi,” Trầm Liệt cười cay đắng, “Nhưng hóa ra cô ta cũng chỉ lợi dụng tôi như cách cô ta lợi dụng Cố Thất Thất. Người phụ nữ này quá nham hiểm. Cậu… cẩn thận với ả.”
Uông Bân, kẻ vốn đang bắt đầu có chút cảm tình với Vạn Vân, cảm thấy như bị dội một gáo nước đá. Hóa ra, tất cả chỉ là một ván cờ. Và anh ta, Chu Nham, Vu Nhiễm… đều là những con cờ bị đám đàn bà điên rồ kia thao túng. Anh ta nhìn Chu Nham và Vu Nhiễm đang hạnh phúc, rồi nốc cạn ly rượu. Tình yêu, thật con mẹ nó phiền phức. Từ đó, anh ta quyết định độc thân cho lành.
Một tuần sau, Uông Bân mang đến biệt thự của Chu Nham một món quà. Đó là một chú chó Husky con lông xám tro, mắt xanh biếc.
“Con của con chó ở đồn cảnh sát,” Uông Bân lười nhác nói. “Nghe nói giống này phá nhà lắm. Tặng cậu, về phá cho vui.”
Chu Nham còn chưa kịp từ chối, Vu Nhiễm đã reo lên sung sướng. Cô lao tới ôm lấy chú chó con, cưng nựng nó như báu vật. “Trời ơi! Đáng yêu quá! Cảm ơn anh, Uông Bân!”
Chu Nham nhìn nụ cười rạng rỡ, thuần khiết của cô, ánh mắt anh dịu lại. Anh xoa đầu cô, rồi quay sang Uông Bân. “Cảm ơn. Nhưng lần sau đừng mang chó đực tới.”
Uông Bân trợn mắt: “Sao vậy? Sợ nó tranh sủng với cậu à?”
Chu Nham chỉ cười không nói, ánh mắt đầy ẩn ý.
Đêm đó, sau khi chú chó con đã ngủ say trong chiếc ổ mới, Chu Nham bế Vu Nhiễm vào phòng ngủ. Anh đặt cô xuống chiếc giường mềm mại, ánh trăng bạc xuyên qua cửa sổ, chiếu lên cơ thể trần trụi tuyệt đẹp của cô.
Anh chậm rãi tiến vào, không vội vã, nhưng đầy chiếm hữu.
“Em hạnh phúc không, Nhiễm Nhiễm?” Anh thì thầm, hôn lên vành tai cô.
“Ưm… em hạnh phúc lắm…” Cô rên rỉ, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, đón nhận từng nhịp thúc đều đặn. “Em yêu anh, Chu Nham…”
Cô đã hoàn toàn quên mất cách gọi “Thầy Chu”.
Anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang say đắm vì dục vọng dưới thân mình. Cô gái của anh. Hoàn toàn thuần khiết, hoàn toàn trong sáng, hoàn toàn không biết gì về bóng tối mà anh đã dọn dẹp thay cô.
Cô không cần biết về Cố Thất Thất điên loạn. Không cần biết về Vạn Vân tàn phế. Càng không cần biết về Trầm Liệt đã biến mất không dấu vết.
Cô chỉ cần biết một điều.
Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào môi cô, trước khi bắn ra dòng tinh dịch nóng bỏng, lấp đầy cô.
“Nhiễm Nhiễm,” Anh gầm gừ, giọng nói vừa dịu dàng vừa đáng sợ.
“Em mãi mãi là của anh.”
Và cô, trong cơn cao trào mê dại, chỉ biết nức nở gọi tên anh, như một lời thề nguyền đồng ý với sự chiếm hữu vĩnh viễn đó.
HẾT

Bình luận (0)

Để lại bình luận