Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Thiên Dục được một tuổi lẻ ba tháng, câu đầu tiên hắn nói không phải ba cũng phải mẹ mà là “Vi Vi”… Khi đó hắn đứng trước cái ghế nhỏ màu trắng. Cô hít hít mũi khóc thật khó coi. Mẹ lại nói cô thật ngốc nên vui vẻ mới đúng. Bởi vì cô yêu thương hắn, luôn ở xung quanh chạy trước chạy sau chăm sóc cho hắn nên hắn mới có thể thích cô như vậy.

Nhưng…

Cái miệng nhỏ nhắn của Thẩm Thiên Vi cong lên, cô nhẹ nhàng siết chặt gương mặt trắng nõn của Thẩm Thiên Dục: “Thiên Dục, phải gọi là chị! Nói theo chị, chị, chị…”

“Vi, Vi Vi”

Gương mặt nhỏ nhắn trắng noãn của hắn lại tỏ ra rất nghiêm túc, Thẩm Thiên Vi vừa bực mình vừa buồn cười.

Không sai. Người đầu tiên hắn mở miệng gọi là cô nhưng tại sao không phải là “Chị” mà là tên của cô chứ? Cô thật sự rất muốn nghe hắn gọi một tiếng chị… Nhưng tên nhóc này thà chết chứ không chịu làm theo, hắn xác định rằng cô chính là Vi Vi.

Mẹ nói có thể vì hắn thường nghe ba và mẹ gọi cô là “Vi Vi” nên mới nhớ hai chữ này.

Thật là một thất bại tốt đẹp.

Tới lúc nào cô mới có thể nghe hắn gọi một tiếng chị đây?

“Thiên Dục, chị là chị của em!” Cô từ trong túi móc ra một cái khăn tay nhỏ mềm mại thay hắn lau đi mồ hôi trên trán, cưng chiều xoa xoa cái má mềm mại của hắn.

“Vi Vi…” Cái miệng nhỏ nhắn chu lên, một lần nữa bật ra hai chữ này. Thẩm Thiên Dục nhìn chằm chằm cô vừa giống như đang suy nghĩ cái gì đó vừa giống như đang mơ mộng.

“Được rồi, được rồi, là Vi Vi nha!”

Một chuỗi tiếng cười vui tươi hớn hở từ miệng Thẩm Thiên Dục phát ra, giống như hắn vô cùng hài lòng với đáp án này.

“Em đó, mỗi lần bắt nạt chị đều vui vẻ như thế”

Thẩm Thiên Vi vuốt cái mũi nhỏ của hắn một cái, hai người cùng nhau cười rộ lên.

Nghe ở sân sau có tiếng cười đùa vui vẻ, hai vợ chồng vẫn đứng ở cửa chính cũng cười theo. An Vịnh Tâm bị Thẩm Tư Kiều ôm vào trong ngực: “Kiều, em thấy thật hạnh phúc.”

“Anh cũng vậy” Thẩm Tư Kiều hôn nhẹ lên trán vợ.

Một lúc sau, An Vịnh Tâm ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn về phía Thẩm Tư Kiều, cô nói: “Chồng ơi, chúng ta sinh thêm một đứa bé được không?”

Thẩm Tư Kiều cũng không kinh ngạc trước đề nghị của vợ. Hắn chỉ thở dài tiếc nuối: “Vợ à, anh xin lỗi, coi như em muốn thì nó cũng sẽ không xảy ra.”

“Tại sao?”

“Bởi vì anh đã buộc ga-rô (ngăn sinh nở) rồi, không có khả năng cho em đứa bé.” Thẩm Tư Kiều sủng nịnh nhìn vợ giống như đang nhìn bảo bối quý giá nhất.

“Cái gì?” An Vịnh Tâm quả thật rất khiếp sợ “Tại sao tới bây giờ anh mới nói cho em biết?”

“… Anh không muốn mạo hiểm nữa, rất nguy hiểm!” Câu trả lời của hắn khiến khóe mắt An Vịnh Tâm nhanh chóng đỏ rực “Chúng ta còn có Vi Vi và Thiên Dục mà, như vậy là đủ rồi.”

“Đứa ngốc!” An Vịnh Tâm vùi mặt vào trong ngực hắn hít hít chóp mũi “Em yêu anh, thật sự rất yêu anh.”

“Anh cũng thế…”

Một lúc sau, từ trong sân sau vọng ra tiếng cười của lũ trẻ một lần nữa hấp dẫn sự chú ý của hai vợ chồng. An Vịnh Tâm cố làm ra vẻ uất ức nói: “Con trai của anh là một tên khốn kiếp. Hắn bắt nạt em.”

“Sao vậy?” Thẩm Tư Kiều nhíu mày, mang theo nụ cười biết rõ còn hỏi.

“Ở trước mặt em hắn rất nghịch ngợm nhưng ở trước mặt Vi Vi lại rất ngoan ngoãn, một dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng đáng yêu… Đây không phải là bắt nạt em thì là gì?” An Vịnh Tâm chu mỏ.

Thẩm Tư Kiều vừa nghe, hé miệng cười lên: “Vợ à, con trai của em mới hai tuổi mà thôi…”

“Chính là mới hai tuổi mới đáng sợ nha!” An Vịnh Tâm không phục nói “Cũng không biết di truyền từ người nào, ranh ma muốn chết!”

“Không phải từ em sao?”

“Làm ơn, chồng à, con anh cũng có phần đó! Hắn sau này khi dễ lời nói của anh, em không giúp một tay đâu!”

“Vậy… Sau này để cho Vi Vi đối phó với hắn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận