Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiệt duyên, nghiệt duyên! Cô không nên cho con trai mình cùng đám người thông minh đến cực kỳ quái dị kia qua lại với nhau!

“A, mẹ, mẹ không biết trên thế giới này có cái gọi là máy vi tính với điện thoại sao?” Thẩm Thiên Dục rất khờ dại đáp lại.

“Con…”

Lời nói của An Vịnh Tâm còn chưa bật ra, Thẩm Thiên Dục nghiêng mắt nhìn thấy cái gì đó ở ngoài cửa, vẻ mặt đột nhiên thay đổi 180 độ, gương mặt tuấn tú xinh đẹp tràn đầy áy náy nói: “Mẹ, con sau này sẽ không dám nữa, mẹ đừng đánh con có được không?”

An Vịnh Tâm kinh ngạc cúi đầu nhìn con trai mình.

“Mẹ?” Làm gì dùng từ này gọi cô, hơn nữa, cô nói đánh hắn bao giờ chứ?

“Mẹ! Một tiếng kêu gấp gáp vang lên, một bóng dáng mảnh khảnh vọt vào phòng. Đứa bé trong ngực An Vịnh Tâm đột nhiên biến mất. Hắn chạy đến phía sau bóng dáng mảnh khảnh kia nhanh tới mức cô còn không kịp phản ứng.

“A, Vi Vi, con đã về rồi sao?”

“Mẹ, mẹ đừng đánh Thiên Dục có được không? Hắn phạm sai lầm sẽ sửa, thật đó!” Người vọt vào phòng chính là khắc tinh mà Thẩm Tư Kiều đã nói: con gái của bọn họ Thẩm Thiên Vi. An Vịnh Tâm nhìn đứa con gái xinh đẹp như búp bê, khuôn mặt nhỏ nhắn phía trên tràn đầy sự thiên vị…

Sai lầm rồi, sai lầm rồi, không phải khắc tinh, hoàn toàn là cứu tinh!

Từ nhỏ đến lớn, bất luận là thằng nhóc đó phạm vào lỗi gì, chỉ cần có Vi Vi ở đây, toàn bộ cũng sẽ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Hơn nữa cái thằng nhóc này rất nhanh chóng hiểu được đạo lí đó, hắn liền biết lợi dụng “chị gái” mình… Nói tóm lại, cô hiện tại là không có biện pháp động vào thằng nhãi này.

“Vi Vi, con không phải là muốn thiên vị hắn chứ, như vậy sẽ làm hư hắn đó.” Thật ra điều An Vịnh Tâm muốn nói là… Con gái à, sao con không thấy được diện mạo thật sự của Hỗn Thế Ma Vương chứ! Cái tên Hỗn Thế Ma Vương ở phía sau Thẩm Thiên Vi nở nụ cười hài lòng, hơn nữa hắn còn nắm thật chặt vạt áo của chị gái, bày ra một bộ dạng run sợ.

“Không đâu mẹ!” Thẩm Thiên Vi lúc này đã mười hai tuổi, cô đã có bộ dáng nhu mì yếu ớt động lòng người làm cho người ta cảm thấy thương tiếc “Thiên Dục rất nghe lời mà, hắn nhất định không phải cố ý gây họa, phải không Thiên Dục?” Thẩm Thiên Vi đột nhiên xoay người, cưng chiều dịu dàng hỏi Thẩm Thiên Dục đang đứng phía sau.

Thẩm Thiên Dục thu lại nụ cười trong nháy mắt, hắn ôm sát người Thẩm Thiên Vi, làm nũng nói “Vâng.”

Thẩm Thiên Vi xoay người lại nhìn An Vịnh Tâm cười nói: “Mẹ, con nói đúng không? Con biết ngay là Thiên Dục nhất định không phải cố ý gây chuyện.”

Lời của hắn nói con đều tin sao? An Vịnh Tâm khóc không ra nước mắt: “Vi Vi, con nghe mẹ nói…”

“Mẹ, giao chuyện này cho con đi, con sẽ nói chuyện với Thiên Dục.”

“Này này, Vi Vi…”

Hoàn toàn không chú ý tới tiếng kêu của An Vịnh Tâm, Thẩm Thiên Vi liền vội vàng kéo Thẩm Thiên Dục chạy đi. Về tới phòng mình, để quyển sách trên tay xuống, cô liền sờ sờ đầu Thẩm Thiên Dục hỏi: “Không có bị mẹ đánh đòn chứ?”

Thẩm Thiên Dục bày ra một bộ dáng thật ngoan ngoãn nghe lời, hắn cắn môi mỏng, gật đầu một cái.

“Nói đi, lần này làm sao chọc giận mẹ vậy?” Nụ cười ở môi hồng tràn ra.

Thật sự rất kỳ quái, từ nhỏ đến lớn Thiên Dục luôn rất nghe lời, cô chưa từng thấy đứa trẻ nào cùng lứa với Thiên Dục lại ngoan ngoãn như vậy! Nhưng tại sao mỗi ngày mẹ lại luôn la mắng hắn?

“Em cũng không biết.” Thẩm Thiên Dục rũ đầu nhỏ xuống, tròng mắt đen thật to lã chã nước chực khóc giống như vô cùng khổ sở.

Một cảm giác yêu thương từ trong lòng tràn ra, Thẩm Thiên Vi thở nhẹ một cái đem thân hình gầy nhỏ ôm vào trong ngực, vỗ nhẹ lưng hắn: “Không có chuyện gì, mẹ rất thích em, làm việc gì đều là vì muốn tốt cho em, ngàn vạn lần không thể tức giận với mẹ nhé!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận