Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vâng.” Hắn mềm mại nói.

“Ừ, ngoan, vậy chị làm điểm tâm cho em ăn có được không?” Thẩm Thiên Vi xoa xoa mái tóc đen bóng của hắn, cưng chiều hỏi.

“Vâng, em muốn ăn cây xoài ngàn tầng.” Đầu nhỏ đặt tại vai cô khẽ nói.

“Không thành vấn đề, vậy em ra sân sau chờ chị, rất nhanh sẽ có thôi.” Thẩm Thiên Vi xoay người đi ra cửa, bỗng nhiên, cô dừng bước chân, quay đầu lại vui vẻ nói “Thiên Dục, hôm nay trường học tuyển thẳng trong nước có cuộc thi, chị làm bài rất tốt!”

Nửa tháng trước, trường học tuyển thẳng trong nước tổ chức cuộc thi, cô lại bị viêm phổi cấp tính tạo thành sốt cao phải nhập viện tròn một tuần lễ mới khỏi hẳn. Nhưng cô không ngờ mình lại may mắn như thế, cuộc thi xảy ra chút vấn đề kéo dài sang tuần sau vừa vặn để cho cô tham gia! Nếu không, cô có thể sẽ phải đổi sang trường khác, tách khỏi Thẩm Thiên Dục, không thể tiếp tục chăm sóc hắn, cùng hắn đi học và tan trường… Cuộc thi vừa kết thúc, cô liền muốn đem tin tức tốt này nói cho hắn biết.

“Có thật không? Vi Vi thật lợi hại!” Hắn cười vui vẻ với cô.

“Quan trọng nhất là không cần phải rời xa em!” Thẩm Thiên Vi nói xong liền kích động rời đi.

Chỉ trong nháy mắt, đứa trẻ trong phòng liền thu hồi nụ cười hồn nhiên trên mặt mà thay vào đó là nụ cười bí hiểm, một sự đen tối hiện lên trong con ngươi xinh đẹp. Còn chưa kịp che giấu liền bị thân hình mảnh khảnh cao gầy đột nhiên xuất hiện ở cạnh cửa thu vào trong mắt.

An Vịnh Tâm dựa vào cửa phòng, lười biếng ôm hai cánh tay, nhìn đứa con trai nhà mình: “Mẹ nghĩ, mẹ đã biết rõ nguyên nhân.”

“E hèm.” Mà người nào đó chỉ là không để ý chút nào nhún nhún bả vai nhỏ bé.

“Xuy…” An Vịnh Tâm tức giận châm chọc.

Như vậy cũng được sao? Mấy năm nữa sẽ không hù dọa con gái cô chạy mất chứ…

Năm qua năm, thời gian thấm thoát thoi đưa, vào một buổi trưa nắng ấm tràn đầy.

Ở sân sau với đủ loại hoa Tường Vi, có một thiếu nữ nhỏ nhắn, khuôn mặt y hệt búp bê vì phơi nắng mà có chút phiếm hồng nhưng lại làm cô vô cùng đáng yêu, xinh đẹp.

Cô buông bình tưới nước trong tay xuống, mềm nhũn duỗi cái lưng mỏi, nhẹ nhàng thở một hơi rồi cười lên.

Mỗi lần nhìn vườn hoa Tường Vi này cô luôn cảm thấy rất hạnh phúc, rất thỏa mãn… Bởi vì hoa Tường Vi là tượng trưng cho tình yêu của ba và mẹ. Mẹ thích nhất là hoa này, cô cũng thế. Những đóa hoa Tường Vi này giống như những đứa trẻ mà cô trân quý nhất.

“A” Đột nhiên một mảng đen chụp xuống trước mắt, ánh sáng trước mắt cô nhanh chóng biến mất giống như là bị cái gì đó che mất, cô sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng quay đầu lại.

Thấy người đứng sau lưng, Thẩm Thiên Vi nhẹ nhàng híp mắt to, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, mơ mơ màng màng nhìn đến gò má vô cùng xinh đẹp kia, làm cho cô trong giây lát đó mất hồn, nỉ non: “Thiên Dục…”

Một hồi “Khanh khách” tiếng cười khiến Thẩm Thiên Vi từ trong mộng tỉnh lại, cô từ từ thích ứng sự biến đổi của ánh sáng, cô tức giận đập vào ngực người đó một cái, cười lên: “Em làm chị sợ.”

Hình dáng người trước mắt dần dần hiện ra trong mắt cô, lại làm cho cô thất thần suy tư một lần nữa.

Thời gian… Có phải trôi qua quá nhanh hay không?

Cô gần như còn nhớ rõ, rất nhiều năm trước, hắn chỉ là đứa bé mập mạp chưa biết nói chuyện chỉ biết nhìn cô không chớp mắt giống như cô là thứ duy nhất hắn có thể dựa vào. Cô là tất cả thế giới của hắn. Thậm chí bốn năm trước, hắn chỉ là một đứa trẻ tám tuổi gầy nhỏ cần cô bảo vệ. Vậy mà bây giờ… Mới mấy năm, hắn đã cao như thế này, đã 170 centimét rồi, so với cô cao hơn nửa cái đầu, cho dù còn có chút gầy nhưng cũng không còn nhỏ bé nữa làm cho cô có cái cảm giác thất bại của người làm chị.

Hắn có phải đã không còn cần cô bảo vệ nữa không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận