Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vi Vi, đang suy nghĩ gì thế?” Thẩm Thiên Dục nhìn Thẩm Thiên Vi đang thẫn thờ một lần nữa, hắn nhếch môi, gõ gõ đầu cô.

“A” Thẩm Thiên Vi chớp chớp mắt to hoàn hồn, gương mặt thoáng qua một tia phiếm hồng, nhấn một cái lên trán hắn: “Không thể gõ đầu của chị gái nha!”

“Không phải chị gái, là Vi Vi.” Hắn bĩu môi trả lời.

Cô cười lên, người này mười năm như một ngày, vẫn cố chấp như xưa! Thẩm Thiên Vi lười cãi cọ với hắn, cô bất đắc dĩ lắc đầu cười một cái, theo thói quen móc ra khăn tay thay hắn lau đi mồ hôi, dịu dàng cưng chiều hỏi: “Đi đá banh với bạn bè à?”

“Ừ.” nụ cười tràn ra bị nắng ấm phản xạ càng làm cho khuôn mặt của Thẩm Thiên Dục thêm rạng rỡ khiến cô có một chút rung động từ đáy lòng.

“Khó trách gần đây chủ nhật nào em cũng chạy mất không thấy bóng dáng đâu cả.” Thẩm Thiên Vi hơi cuống quít dời đi tầm mắt, đi tới bên bàn tròn màu trắng rót một ly Hồng Trà Tích Lan.

Động tác của cô rơi vào trong mắt của Thẩm Thiên Dục, làm cho hắn không tự chủ được khơi lên nụ cười có chút đùa giỡn.

“Vi Vi tức giận sao?” Hắn tiến lên, nhận lấy ly hồng trà từ trong tay cô, cười he he ngẩng đầu uống cạn.

Nhìn hắn “Ừng ực, ừng ực” uống xong, cô đem ly trà trống không trở về, một sự cưng chiều thoáng chút cô đơn từ đáy mắt tràn ra: “Tại sao chị phải tức giận chứ? Em đi đá banh với bạn bè chứ có phải đi làm chuyện xấu đâu.”

Thẩm Thiên Dục thiếu chút nữa bị sặc, hắn không biết định nghĩa làm chuyện xấu của cô là làm chuyện gì? Nhưng sự cô đơn trong mắt cô mặc dù rất nhỏ nhưng cũng không thoát khỏi ánh mắt của hắn, hắn làm nũng hỏi: “Vậy tại sao Vi Vi lại không vui? Nói cho tôi biết đi!”

Ánh mắt của hắn khiến Thẩm Thiên Vi không thể che giấu cảm xúc của mình, cô chỉ biết thở dài, gõ gõ đầu hắn: “Chị không phải là không vui…Chỉ là có chút cảm thán…”

“Tại sao?”

Thẩm Thiên Vi bật cười cố làm ra vẻ đáng thương nói: “Bởi vì em trai của chị đã trưởng thành rồi, đã không cần chị gái này nữa.”

Nói là nói giỡn nhưng thật ra cô đúng là có chút để ý. Cho dù ban đầu cô may mắn không cần rời xa hắn khi thi tuyển thẳng vào trường học nhưng sau này thì sau, mọi chuyện sẽ khác.

Đã từng có một khoảng thời gian cô rất lo lắng, cô sợ không có cô ở bên cạnh, hắn sẽ không quen! Kết quả, người không quen chính là cô, cô đã quá quen thuộc với việc chăm sóc hắn… Từ nhỏ đến lớn, cô đều đem hắn trở thành thứ quan trọng nhất, không một ai có thể khi dễ hắn, tổn thương hắn! Nhưng cô chưa từng nghĩ tới, có một ngày hắn cũng sẽ lớn lên, cũng sẽ không cần sự chăm sóc của cô nữa.

“Tôi không cần chị gái, tôi chỉ cần Vi Vi” Thẩm Thiên Dục bĩu môi, cố làm ra vẻ đáng thương. Hắn kéo một cái cô liền ngồi trên xích đu sau đó điều chỉnh một tư thế thoải mái nhất tùy tiện nghiêng người nằm trên đùi cô.

Sau khi mọi việc đã kết thúc Thẩm Thiên Vi mới hoàn hồn, cô cười lên, cưng chiều gõ đầu của hắn: “Này này, Thẩm Thiên dục, mới vừa nói em trưởng thành bây giờ lại bắt đầu lộ nguyên hình ra rồi.”

“Vi Vi.”

“Hả?”

“Mặc kệ tôi bao nhiêu tuổi, tôi vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh Vi Vi để cho Vi Vi chăm sóc tôi.”

Nói trong lòng không ngọt là gạt người, hắn là em trai cô thương yêu nhất. Thẩm Thiên Vi thở dài: “Chị biết chứ, em là bảo bối của chị rất nhiều năm rồi! Chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”

“… Không có gì!” Thẩm Thiên Vi lắc đầu một cái, không nói tiếp.

Chỉ là cuối cùng sẽ có một ngày, cô sẽ lên đại học, đi tìm việc làm và rời khỏi nhà, rời khỏi hắn, cô còn phải lập gia đình…

Nghĩ tới đây, cô vô cùng đau lòng.

Một lúc lâu sau, không có bất kỳ tiếng động nào vang lên trong sân. Chỉ có cơn gió nhẹ nhàng thổi qua quần áo. Thẩm Thiên Vi tựa vào trên xích đu không dám động đậy, cô nghĩ là hắn đã ngủ thiếp đi rồi, tay cũng không ngừng xuyên qua mái tóc của hắn khẽ vuốt, cẩn thận từng li từng tí che chở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận