Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi bóng dáng Thẩm Thiên Vi biến mất ở lầu hai, An Vịnh Tâm mới lật người cười ngửa ra sau “Ha ha, phản ứng của Vi Vi thật đáng yêu… Chồng à, so với bộ dạng của anh năm đó thật giống nhau.”

“Em nha, sao tuổi càng lớn càng nghịch ngợm?” Thẩm Tư Kiều cưng chiều nhìn An Vịnh Tâm “Bắt nạt con gái mà em vui vẻ vậy sao?”

“Hắc hắc, thật ra thì người em muốn bắt nạt là…” An Vịnh Tâm đột nhiên nhảy tới bên cạnh Thẩm Thiên Dục ôm dính lấy hắn “Con trai của em!”

Nếu Vi Vi đã đi mất vậy thì hắn cũng không cần giả bộ ngoan ngoãn, Thẩm Thiên Dục liếc xéo An Vịnh Tâm rồi nhìn Thẩm Tư Kiều, cau mày nói: “Ba, mời quản lý tốt vợ của ba có được không? Xin người nào đó không cần làm ra một số việc dư thừa cản trở người khác.”

Thẩm Tư Kiều đã quen với việc con trai mình thường xuyên thay đổi sắc mặt, ông bất đắc dĩ nhún vai: “Con trai à, vợ là dùng để thương, không phải dùng để quản.”

“Có nghe hay không?” An Vịnh Tâm lôi kéo Thẩm Thiên Dục, cố làm ra vẻ yêu thương nói “Hơn nữa mẹ cũng đâu có cản trở người khác… Này này, con trai à, con mạnh khỏe đẹp trai y chang ba con, mẹ yêu con chết mất!”

Biểu tình chán ghét trên khuôn mặt Thẩm Thiên Dục hiện ra, hắn bỗng dưng đứng dậy: “Mẹ cùng ba lên giường nói chuyện yêu đương đi. Cứ coi như mẹ không có yêu thương đứa con trai này, con không có luyến mẹ.”

“Khụ khụ, con trai à, con có thể không cần nói trực tiếp như thế…” Thẩm Tư Kiều sờ sờ sống mũi, hiển nhiên rất khổ não khi làm bánh quy kẹp nhân.

Ông không phải là không biết đứa con trai nhà mình đáng sợ như thế nào, ông cũng đã vô cùng hối hận khi con trai còn nhỏ như vậy đã mang đến Sự Vụ Sở tiếp xúc với những thứ đáng sợ kia nhưng bây giờ cũng không làm gì được. Nhưng vợ cũng rất đáng sợ nha… Nhiều năm qua, ông vẫn không tham gia vào chiến tranh giữa bọn họ, hiện tại ông còn muốn tiếp tục giữ vững lập trường này.

“Đó, chồng ơi, con trai của anh thật vô tình, em thật đau lòng đó nha.” An Vịnh Tâm lặng lẽ lùi về bên người Thẩm Tư Kiều nhưng trong mắt không có một tia khổ sở giống như lầm bầm lầu bầu ấp úng nói “Em chính là vì con mà suy nghĩ! Không muốn nhìn thấy hắn thua thất bại thảm hại.”

Bà thật đúng là “Nhọc lòng” rồi!

“Cám ơn sự quan tâm của mẹ.” Thẩm Thiên Dục nhíu mày cười đến vô cùng rạng rỡ như gió xuân.

Hắn cất bước lên lầu đột nhiên dừng lại, hắn quay đầu lại nở nụ cười. Đây là nụ cười quen thuộc của Thẩm Thiên Dục, nó gần như xen lẫn một chút sự không bình thường cùng hơi thở tà nịnh: “Mẹ, chuyện không tới phút cuối cùng thì không nên kết luận sớm như thế thì tốt hơn nếu không… Mẹ suy nghĩ nhiều như thế nếp nhăn sẽ nhiều hơn một đống đấy!”

Khi bóng lưng cao to biến mất, An Vịnh Tâm mới gìm chặt bàn tay, phát ra một tiếng bạo rống, bà không thể tưởng tượng nổi mà nói với Thẩm Tư Kiều: “Nó nói cái gì! Nếp nhăn sao?”

Thẩm Tư Kiều cảnh cáo mình không nên cười ra tiếng nhưng vẫn không nhịn được, nụ cười tràn ra: “Cái này…”

“Ô ô, anh cũng ghét bỏ em phải không? Chờ em già rồi trở nên xấu xí anh sẽ vứt bỏ em phải không?” An Vịnh Tâm bực tức lấy ngón tay dài đâm vào lồng ngực kiên cố của hắn làm ra vẻ là một oán phụ vô cùng đáng thương “Ô ô, Thẩm Tư Kiều, em không nghĩ tới anh lại không có lương tâm như vậy… Em thật sự là nhìn lầm anh rồi!”

“Vịnh Tâm!” Thẩm Tư Kiều vừa nguyền rủa đứa con trai của mình vừa an ủi vợ “Bất luận là lúc nào ở trong mắt anh, em đều là đẹp nhất.”

“Ô ô, Anh lừa em! Anh với con trai đều là tên khốn khiếp, bắt nạt em!”

“… Vịnh Tâm.”

“Em mặc kệ, Ô ô…”

Xem ra là chỉ còn biện pháp cũ, lấy hôn phong giam ngoặt vợ lên giường mới là vương đạo!

Kể từ đêm hôm đó đến nay không có ai gọi điện đến nữa. Điều này làm cho Thẩm Thiên Vi thở phào một cái. Cô quả thật đã nghĩ đúng, chuyện đó nhất định là đùa giỡn. Nếu không, tại sao không thấy hắn gọi lại lần thứ hai? Huống chi, cô ở trong trường cũng không gặp qua người nào theo đuổi cô khoa trương như vậy…

Bình luận (0)

Để lại bình luận