Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đều là tại mẹ, hại cô mấy ngày nay không dám đối mặt với Thiên Dục. Cô rất sợ hắn cũng tới tham gia náo nhiệt, hỏi cô có phải biết yêu rồi hay không?

Cũng may chuyện đã chầm chậm bị quên lãng, mà kì thi đại học cũng lặng lẽ tới gần.

Cô mỗi ngày đều đọc sách, đọc đến hoa mắt chóng mặt, áp lực rất lớn.

Nếu như không đậu nguyện vọng một, cô sẽ thất bại, cũng sẽ cảm thấy rất có lỗi với ba mẹ nhưng đồng thời cô cũng nghĩ đến việc lên đại học sẽ phải rời nhà, rời khỏi Thiên Dục. Cô lại cảm thấy không nỡ… Thật là mâu thuẫn.

Xoa xoa một đầu tóc dài đen bóng, Thẩm Thiên Vi buông bài thi trong tay xuống, cầm ly nước lên khi chuyển qua khóe miệng cô mới phát hiện, trong ly đã sớm rỗng tuếch, thế là cô kéo lê thân thể mệt mỏi đứng dậy, chuẩn bị xuống lầu uống chút nước.

Không khí giá lạnh đánh tới khi cô mở cửa ra, mặc dù đã là tháng sáu nhưng vẫn còn có chút se lạnh. Bình thường vào lúc này Thẩm Thiên Vi đều mặc áo ngủ bằng tơ lụa mỏng như cánh ve, bên trong không mặc gì cả. Cô khẽ khép lại đôi mày thanh tú một chút… Trễ như vậy rồi, tất cả mọi người đều ngủ hết rồi chứ? Chắc sẽ không đụng phải ai đâu.

Nghĩ như vậy, cô mới rón rén ra khỏi phòng, đi xuống phòng khách dưới lầu. Bây giờ đã hơn nửa đêm, lầu một có vài tia sáng vô cùng yếu ớt. Thẩm Thiên Vi xoa xoa đôi mắt có chút đau nhức. Cô đi tới phòng khách vô cùng quen thuộc cầm bình đun nước lên rót vào ly. Nước chảy vào mất mấy giây đủ để cô nhắm mắt lại một chút.

Ngáp một cái, dòng nước ngừng chảy, Thẩm Thiên Vi cầm lấy ly nước xoay người…

“A!” Một bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mắt làm Thẩm Thiên Vi kinh hoảng kêu lên một tiếng. Cô giật mình, thân người lảo đảo hướng về phía sau, toàn bộ nước ở trong ly đều bị rơi xuống đất, ly nước cũng rớt trên mặt thảm.

Cô đang nghĩ mình sẽ ngã chổng bốn chân lên trời thì thân thể nhỏ nhắn lại bị kéo vào một lồng ngực ấm áp nóng bỏng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Một hơi thở quen thuộc phả đến làm cô không thể suy nghĩ gì cả.

Eo nhỏ nhắn bị một cánh tay vòng qua ôm thật chặt kéo người cô hướng tới trước. Trước ngực không hề có vật cản, phần mềm mại của cô đụng chạm vào lồng ngực cứng rắn xa lạ làm cô có chút đau. Trong phút chốc, đôi mắt to của cô trợn lên, nhờ vào ánh đèn cô có thể thấy được khuôn mặt thanh tú của một người…

Đôi mắt đen của hắn thẳng tắp nhìn vào cô.

Rõ ràng là người vô cùng quen thuộc với cô nhưng giờ phút này đây, cô lại cảm thấy có chút xa lạ. Cô ngước đầu nhìn lên, hắn cao hơn cô hai phần ba cái đầu. Nhịp tim đột nhiên loạn nhảy như tiếng trống. Mà lồng ngực trần truồng ấm áp của hắn xuyên thấu qua áo ngủ tơ lụa thật mỏng làm cho cả người cô như bị lửa thêu đốt, miệng đắng lưỡi khô.

Không biết qua bao lâu, Thẩm Thiên Vi mới hoảng hốt đẩy hắn ra “Trời ơi.”

Là Thiên Dục! Cô lại có thể nhìn hắn mà mặt đỏ tim đập loạn…

“Vi Vi, Vi Vi không sao chứ?” Thẩm Thiên Dục không có một tia kinh hoảng nào thậm chí còn tự nhiên sờ sờ cái trán của cô “Mặt sao tự nhiên đỏ lên vậy, ngã bệnh sao?”

“Chị, chị không sao.” Thẩm Thiên Vi cảm thấy cực kỳ mất thể diện vội vàng né tránh sự đụng chạm của hắn, mắt cũng không dám nhìn loạn.

“Hù phải Vi Vi sao? Tôi chỉ là muốn uống nước.” Thẩm Thiên Dục khom lưng thay cô nhặt lên ly nước, cười hỏi “Vi Vi cũng vậy sao?”

“Ừ.”… Cô nhìn Thiên Dục rót một ly nước sau đó đưa cho cô, tay cô run run nhận lấy “Cám ơn, chị đi lên trước, muộn rồi, ngủ ngon.”

Một đêm này Thẩm Thiên Vi không cách nào ngủ say được.

Cô chạy trối chết nhưng hình ảnh đó vẫn rơi vào đáy mắt của Thẩm Thiên Dục. Trong không khí vẫn còn đọng lại mùi hương thanh xuân hấp dẫn trên người thiếu nữ… Con ngươi sâu thẳm vẫn như trước không hề lộ ra ý tứ nào nhưng tối nay lại nóng bỏng hơn trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận